Thập Nhất Nương nghe vậy thở mạnh một hơi.
Vẻ mặt Lâm Ba lại hưng phấn lách đi qua:” Ta nhìn xem, ta nhìn xem.”
Một cái ghế con không thể đỡ được hai người, Chiếu Ảnh nhảy xuống.
“Phu nhân, Phượng Khanh thiếu gia đang ở trên ngủ……” Hắn cười.
Thập Nhất Nương gật đầu, cười nói:” Nhanh đi nói cho Bạch tổng quản
một tiếng, miễn cho hắn gấp gáp. Còn có chỗ Hầu Gia, cũng phải đi báo
tin mới tốt.”
Chiếu Ảnh liên tục gật đầu:” Ta đi.”
Bạch tổng quản ở nội viện, Từ Lệnh Nghi ở chỗ thái phu nhân.
Lâm Ba nghe xong lập tức từ trên ghế con nhảy xuống:” Ta đây đi chỗ Hầu Gia báo tin.”
Thập Nhất Nương gật đầu, ba người ra khỏi phòng ngủ.
Đông Thanh cùng Tân Cúc xông tới.
Các nàng vừa rồi lờ mờ nghe được một chút, lại không khẳng định hoàn toàn. Lộ ra sự chờ mong và sợ hãi.
Thập Nhất Nương cười hướng các nàng gật đầu:” Đứa nhỏ tìm được rồi– hắn trốn ở trên đỉnh giường ngủ.”
“A di đà phật!” Đông Thanh chắp tay bái hướng tây, Tân Cúc cũng nói
liên thanh “Cái này tốt rồi, cái này tốt rồi”, hai người đều vui mừng
phát khóc.
“Tốt lắm, tốt lắm!” Thập Nhất Nương cười nói, “Người đã tìm được rồi, các ngươi không nên khóc.”
Hai người dùng khăn lau khóe mắt gật đầu.
Lâm Ba cùng Chiếu Ảnh nhìn thấy trực cười, cấp Thập Nhất Nương hành
lễ, một cái đi chỗ Từ Lệnh Nghi, một cái đi chỗ Bạch tổng quản.
Tân Cúc liền nói:”Có cần đem Phượng Khanh thiếu gia mang xuống dưới