Trong phòng chỉ còn lại có Thập Nhất Nương, Đông Thanh, Tân Cúc cùng Phượng Khanh.
Đông Thanh cùng Tân Cúc đều có chút không được tự nhiên, chỉ có Thập
Nhất Nương, thần sắc vẫn tự nhiên, phân phó hai người:” Các ngươi đi
giúp đỡ Chiếu Ảnh thu thập đồ vật đi. Nơi này có ta là được.”
“Phượng Khanh thiếu gia……” Tân Cúc nhìn Phượng Khanh dần dần mỏi mệt, thì rất là do dự.
” Có việc ta sẽ gọi các ngươi.” Thập Nhất Nương thản nhiên nói.
Đông Thanh cùng Tân Cúc thấy chỉ phải khom đầu gối đáp ”Vâng” rồi lui đi xuống.
Thập Nhất Nương không để ý tới Phượng Khanh, hai chân chèn hai chân
hắn, hai tay giữ hai tay của hắn, mặc kệ hắn giãy dụa hay là im lặng,
Thập Nhất Nương đều chặt chẽ đem hắn ôm trong lòng…… Cho đến khi hắn dần dần không có khí lực, bắt đầu thở dốc.
” Đây là lần cuối cùng ta hỏi ngươi.” Trận đấu người nắm phần thắng
tuyệt đối là Thập Nhất Nương, giọng nói vẫn mềm nhẹ như trước vậy,