” Ca ca nói tiếp!” Thanh âm Từ Tự Giới uyển chuyển giống như chim hoàng oanh mang theo một chút hương vị làm nũng.
” Nói cái gì?” Giọng nói của Truân ca ôn hòa thuận theo.”Nói chuyển nhà!”
Chính là chuyện xưa Mạnh mẫu ba lần dời nhà.
“Nói chuyện trái lê!”
Chính là chuyện khổng dung cho lê.
” Nói chuyện ngủ!”
Chính là chuyện hoàng hương ôn tịch.
Thập Nhất Nương ở một bên may vá, nghe thanh âm trong trẻo của mấy
đứa nhỏ, tâm tình chưa từng an bình trước đó trở nên bình thản.
“Giới ca.” Nàng nâng đầu cười khanh khách nhìn Từ Tự Giới: ” Ca ca mệt, con đi rót chén trà cho ca ca.”
“Dạ.” Từ Tự Giới lục đục đứng dậy xuống kháng.
” Không cần, không cần.” Truân ca liên tục xua tay, gương mặt hơi có chút hồng.
Ngồi ở trên ghế nhỏ trước kháng làm quần áo mùa xuân cho Từ Tự Giới,
Tân Cúc vội buông đồ thêu thùa may vá trong tay, một mặt ôm Từ Tự Giới,
một mặt cười nói:” Nô tì đi rót chén trà đến.” “Để cho Giới ca đi thôi!” Thập Nhất Nương cười nói:”Nó ầm ĩ ca ca đến khô lưỡi, giúp ca ca rót
chén nước thì có là gì.” Lại dặn dò Tân Cúc:” Ngươi cũng đi theo, cẩn
thận đừng để bị phỏng. Lấy chén nước ấm là được không cần pha trà. Đứa