Giọng nói ai oán pha lẫn e sợ, vừa lộ ra mấy phần ủy khuất.
Từ Lệnh Nghi kinh ngạc, nhìn kỹ lại, là Kiều Liên Phòng.
“Chuyện gì ồn ào như vậy?” Giọng nói có chút không vui.
Nhạn Dung theo sát Kiều Liên Phòng vội vàng khom gối hành lễ: “Di
nương đột nhiên đi vào, đi rất vội, chúng nô tỳ nhìn thật sự sợ hãi.
Không khỏi ồn ào chút ít, kính xin Hầu gia tha tội.”
Vừa rồi Kiều Liên Phòng đi vào, Tú Duyên đi đầu, bọn nha hoàn cản là Tú Duyên, không phải nàng.
Nàng không muốn lằng nhằng chuyện này với bọn nha hoàn của Thập Nhất
Nương ở đây, cười hành lễ với Từ Lệnh Nghi: “Đã vài ngày thiếp thân
không nhìn thấy Hầu gia rồi. Hầu gia hình như là gầy đi không ít?” Nói
xong, nhẹ nhàng đặt tay ở bụng.
Từ Lệnh Nghi nhìn theo tay nàng, sai tiểu nha hoàn bưng ghế con cho nàng.
Kiều Liên Phòng nghiêng người ngồi xuống.
Từ Lệnh Nghi nói: “Ngươi có chuyện gì?”
Kiều Liên Phòng cười nói: “Không có chuyện gì. Ngày ngày nằm trên