Nhạn Dung đứng thẳng người, nụ cười trên mặt, tỏ ra hơi mất tự nhiên. Tú Duyên đang nói với Nhạn Dung cái gì đó, tươi cười che miệng lại,
mang theo mấy phần nịnh hót.
Hổ Phách nhíu mày:” Nàng muốn làm gì?”
Thập Nhất Nương liền nháy mắt với nàng: “Thuyết phục, Tú Duyên cũng
thật vất vả. Chúng ta làm sao cũng nên đi chào hỏi mới phải!” Sau đó
thản nhiên đi tới.
Đoạn đối thoại của hai người loáng thoáng truyền đến.
“…… Nhạn dung muội muội không cần khách khí với ta. Bên di nương có hai ma ma thái phu nhân đưa tới, ta cũng nhàn rỗi.”
“Thật không dám giấu giếm. Thu Vũ bên cạnh Hổ Phách tỷ tỷ đã giúp ta
làm sáu đôi tất mùa nóng. Nhiều nữa, ta cũng không đi hết. Hơn nữa sang
năm lại có kiểu dáng mới.”
“Ta đây chọn vải may váy giúp muội muội đi?” Tú Duyên vẫn chưa từ bỏ ý định,”Di nương vừa mới thưởng ta một tấm lụa xanh nhạt…… ”
Nhạn Dung ngắt lời Tú Duyên: “Nếu là di nương thưởng, Tú Duyên tỷ giữ lại cho mình dùng đi! Hai ngày trước phu nhân vừa thưởng cho ta một tấm lụa Hàng Châu một tấm vải bố……” Đang nói, thấy Thập Nhất Nương cùng Hổ