Editor: Hoa Hạ Tuyết Nguyệt
Thu Hồng thấp giọng nói: “Vẹt của Đại tiểu thư, nghe nói biết nói chuyện.”
“Xì” Văn di nương cười nói: “Chẳng lẽ có con vẹt không thể nói chuyện sao?”
“Nhưng mà nó còn biết đọc thơ ạ!”
“Đọc thơ?”
Văn di nương ngẩn ra.
“Vâng! Là đọc thơ.” Thu Hồng gật đầu, “Tiểu Hoàng Anh nói, thơ của
con vẹt kia vài ngày trước đọc là ‘Xuân miên bất giác hiểu, xứ xứ văn đề điểu ’ (1), mấy ngày này còn đọc ‘Đào hoa đàm thủy thâm thiên xích,
bất cập Uông Luân tống ngã tình’ (2).”
[chú giải Nguyên văn: (1) 春眠不觉晓,处处闻啼鸟
Đây là hai câu thơ đầu trong bài thơ “Xuân hiểu” của Mạnh Hạo Nhiên
Chữ Hán : 春晓
春眠不觉晓,处处闻啼鸟。
夜来风雨声,花落知多少。
Phiên âm: Xuân hiểu
Xuân miên bất giác hiểu, xứ xứ văn đề điểu.
Dạ lai phong vũ thanh, hoa lạc tri đa thiểu.
Dịch nghĩa: Buổi sớm mùa xuân
Giấc ngủ đêm xuân không biết trời sáng,
Nơi nơi đều nghe tiếng chim hót.
Đêm qua trong gió mưa,
Chẳng hay hoa rụng nhiều hay ít.
Thơ: Mùa xuân ban mai
Giấc xuân không buồn thức,
Khắp nơi chim ríu rít.
Đêm qua gió mưa về,
Hoa rụng nhiều hay ít.
(dịch giả: Lâm Xương Diệu. Nguồn Wikipedia.)
(2) 桃花潭水深千尺,不及伦送汪我情
Đây là hai câu thơ cuối trong bài thơ “Tặng Uông Luân*” của Lý Bạch
*Uông Luân: bạn của Lý Bạch
Chữ Hán: 赠汪伦
李白乘舟将欲行,忽闻岸上踏歌声。
桃花潭水深千尺,不及汪伦送我情。
Phiên âm: Tặng Uông Luân
Lý Bạch thừa chu tương dịch hành,
Hốt văn ngạn thượng đạp ca thanh.
Đào Hoa đàm thủy thâm thiên xích,
Bất cập Uông Luân tống ngã tình.
Dịch Nghĩa:
Lý Bạch cưỡi thuyền tính sắp sửa ra đi,
Bất chợt trên bờ có tiếng bước chân theo nhịp hát.
Nước đầm Đào Hoa sâu hàng ngàn thước,
Không sánh bằng tình Uông Luân tiễn ta.
Thơ: Tặng Uông Luân
Sắp đi Lý Bạch ngồi thuyền,
Trên bờ chân giậm nghe liền tiếng ca.
Nước đầm nghìn thước Đào Hoa,
Uông Luân, tình bác tiễn ta sâu nhiều.
(Bản dịch của Tản Đà. Nguồn trantiensinh7777.blogspot.com)
Văn di nương ngây người.
Thu Hồng còn nói: “Lúc nãy con vẹt kia còn đọc ‘Lưỡng cá hoàng ly
minh thúy liễu, nhất hàng bạch lộ thượng thanh thiên’ nữa đấy ạ.”(3)
[chú giải Nguyên văn: (3) 两个黄鹂鸣翠柳,一行白鹭上天