Edit: Tiểu Ngạn Beta: Hạ
Vừa rạng sáng ngày hôm sau, Thập Nhất Nương đi chùa Từ Nguyên.
Đích thân Tể Trữ sư thái ở cửa nghênh đón, bái lạy Bồ Tát xong, đến sương phòng uống chén trà, Ngũ Nương tới.
Kể từ khi Ngũ Nương mang thai Hâm ca, vóc người lại ngày càng đẫy đà, cũng không thể khôi phục được dáng vẻ thon thả như trước. Hôm nay mặc
một áo màu lam tịnh xen hình hoa trắng, chải búi tóc tròn, cài trâm bằng vàng sáng lấp lánh, hiển nhiên lộ vẻ mỹ lệ châu tròn ngọc sáng.
“Thật vất vả mới trấn an được Hâm ca nhi.” Nàng cười nói, “Nếu không lúc này còn không có tới được.”
Người có con thường thân bất do kỷ.
Thập Nhất Nương cười hỏi tình hình của Hâm ca nhi.
“Thuốc kia của muội dùng vô cùng tốt.” Ngũ Nương vui mừng cười nói, “Hôm nay không còn ho nữa rồi.”
“Vậy thì tốt!” Thập Nhất Nương xã giao mấy câu, đoàn người đi đến đại điện.
Giữa trưa, Tể Trữ an bài các nàng ở sương phòng nghỉ ngơi.
Thập Nhất Nương hỏi tới Tiễn Minh: “Nghe nói Ngũ tỷ phu đi Tuyên Đồng gặp Phạm tổng binh rồi?”
Ngũ Nương nghe xong có chút không được tự nhiên, đứng lên: “Lần trước Phạm tổng binh giúp một chút việc, để tỷ phu buôn bán lời ít bạc. Lần
này tỷ phu muội rớt khoa cử, chuẩn bị an tâm ở trong nhà đóng cửa đọc
sách. Nhưng mà chúng ta vừa mới mua nhà, tỷ phu muội lại không có tiền
thu nhập gì, con còn nhỏ, trong nhà chỗ nào cũng cần phải dùng đến tiền, lúc này mới chuẩn bị lại đi Tuyên Đồng lần nữa, làm xong khoản làm ăn