Edit: Tiểu Ngạn
Beta: Hạ
Đến cuối tháng tám, Bạch tổng quản bên kia có tin tức tới đây.
“…Dương gia kia kể từ khi đưa nữ nhi đến phủ Kiến Ninh hầu, lại xây
thêm năm phòng ngói, thêm năm mươi mẫu ruộng, mua một đứa nha hoàn, mời
hai trưởng quản khéo léo. Con trai duy nhất đưa đến Tư Kế (trường tư) đi học. Hai năm trước Dương phụ còn làm bảo vệ trưởng, cuộc sống trong nhà cũng trải qua phát đạt.”
Thập Nhất Nương gật đầu để cho Hổ Phách đi nói với Dương thị.
Dương thị dập đầu cám ơn Thập Nhất Nương, chưa đến mấy ngày làm một
chiếc váy lụa Tương Giang màu xanh nhạt, chân váy thêu tám bông hoa mai
trắng: “…Mong phu nhân nhận lấy tấm lòng cảm kích của nô tỳ.”
Sắc mặt Dương thị tái nhợt, thần sắc mệt mỏi, vừa nhìn đã biết là thức đêm.
Thập Nhất Nương cười bảo Hổ Phách nhận lấy.
Văn di nương ở một bên mỉm cười không nói.
Qua vài ngày nữa, Dương thị lại tặng hai đôi hài, hai chiếc khăn tay.
Thập Nhất Nương vẫn như cũ cười nhận lấy, mặc dù không nhìn thấy Thập Nhất Nương dùng, nhưng Dương thị dần dần cùng Thập Nhất Nương có chút