Edit: Pthu
Tiếng khóc dần dần biến thành nức nở.
Phương tỷ nhi ngượng ngùng ngẩng lên đầu: “Mợ......”
“Khá hơn nhiều rồi đi.” Thập Nhất Nương nhìn nàng, trong con mắt tràn đầy ý cười.
Phương tỷ nhi gật đầu, hai đầu lông mày giãn ra không ít. Nàng dùng
khăn lau khóe mắt: “Nương mỗi lần tới đều miễn cưỡng cười…trong lòng ta
cũng buồn….”
Nhưng địa vị thân phận làm cho nàng không thể tùy ý thổ lộ.
Thập Nhất Nương hiểu gật gật đầu.
Phương tỷ nhi lại không biết nên nói cái gì cho phải.
Sinh hạ nữ nhi, khiến Hoàng thượng thất vọng, Hoàng hậu thương tiếc,
Thái tử an ủi…. thậm chí phụ thân còn nói cho nàng biết Chu gia muốn đưa con gái của bạn cũ tiến cung cố sủng (củng cố sự sủng ái), mẫu
thân thì ám chỉ nàng an bài mấy tỳ nữ xinh đẹp bên người cho Thái tử thị tẩm, đều ở trong dự liệu của nàng, trước mắt cũng là cách làm thỏa đáng nhất. Nàng chỉ có một sự uất ức ở trong lòng không có cách nào để gạt