Edit: Vi vi
Nam Dũng tức phụ bước lên phía trước khuyên: “Tứ thiếu gia, Ngũ thiếu gia. Nghỉ rồi lại đá tiếp đi!
Hai người cũng thật sự hơi mệt mỏi, đi theo Nam Dũng tức phụ qua chòi nghỉ mát bên cạnh ngồi, Trà Hương, Tú Nhi bước lên phía trước hầu hạ.
Hoặc rót nước ấm cho bọn họ nhuận họng, hoặc cầm khăn giúp bọn họ lau
phía sau lưng.
Từ Tự Truân muốn đi tiểu.
Sạch phòng nằm ở bên cạnh tường hoa. Từ Bích Y Áp đi qua. Phải băng
qua một con đường mòn lát đá hai bên toàn bộ là cây đại thụ chọc trời cỡ hai người ôm.
Có tiểu nha hoàn chạy tới đốt hai nhánh huân hương mùi hoa lan. Trà Hương cũng cùng đi sạch phòng với bọn hắn.
Từ Tự Truân ngồi ở trên bồn cầu. Có thể nghe thấy tiếng quét sân xào xạc ngày càng gần.
Hai phụ nhân đang có cuộc trò chuyện lúc đáp lúc không.
,... Nói như vậy. Trừ Quý Đình tức phụ. Những người khác đều đi rồi!”
“Ừ!” Người khác đáp, “Ban đầu đúng là Vu ma ma quản khố phòng.”
“Thật!” Trong giọng nói của người nói chuyện lúc trước tràn đầy kinh
ngạc, “Không phải là nàng luôn mắt cao hơn đầu sao? Sao lần này lại chủ