“Đi chỗ ở cũ của đại tỷ?” Thập Nhất Nương thoải mái nằm trên kháng. Trong lòng có buồn bực.
Nhạn Dung khẽ gật đầu một cái: “Ngọc Bản bên cạnh Thái phu nhân sau đó lập tức tìm Tứ thiếu gia về.”
Thập Nhất Nương khẽ gật đầu: “Nếu là lát nữa Tứ thiếu gia cùng Ngũ thiếu gia tới đây, ngươi liền gọi ta một tiếng.”
Nhạn Dung vâng đáp lại.
Thập Nhất Nương mệt mỏi nằm xuống, rất nhanh liền tiến vào mộng đẹp.
Buổi tối Từ Tự Giới trở lại. Nhạn Dung cười hỏi hắn: “Tứ thiếu gia
đâu? Tại sao không đưa Ngũ thiếu gia trở lại” Từ Tự Giới cười nói: “Tứ
ca nói hơi mệt. Buổi tối chỉ ăn non nửa chén cháo trắng.”
Nhạn Dung cười đưa Từ Tự Giới vào sương phòng ngủ lại, đang muốn đi
báo tin cho Thập Nhất Nương, lúc đi vào đông sảo gian chỉ có ngọn đèn
lồng hình quả dưa nho nhỏ lóe ra ngọn lửa to như hạt đậu. Thập Nhất
Nương ngủ say sưa. Nàng suy nghĩ một chút. Rồi rón rén lui đi ra ngoài.
Ngày hôm sau Từ Tự Truân vội tới vấn an Thập Nhất Nương. Sắc mặt đã khôi phục văn nhã như trước.
Thập Nhất Nương nghĩ tới chuyện ngày hôm qua. Cười hỏi hắn: “Đào ma