Edit:Hạ
Âm thanh của Văn di nương thấp vài phần.
“Nô tỳ cùng ma ma đứng nhìn nhau một lúc, lại nhoài người về phía trước úp sấp mặt lên song cửa sổ nhìn ra bên ngoài.
“Chỉ thấy đèn đuốc trong đông dương phòng đối diện sáng trưng. Bóng
người lộn xộn chiếu lên cửa sổ chiếu đan xen vào nhau. Đào ma ma dẫn
theo hai nha hoàn, bình tĩnh đi vào, chưa đến một lát sau, tiên phu nhân (Nguyên Nương) cũng đến. Lại ước chừng một nén nhang trôi qua. Nhị phu
nhân đỡ thái phu nhân đến…Chưa đầy hai khắc, đông sương phòng truyền đến tiếng khóc tê tâm liệt phế của Tần di nương cùng với tiếng khóc rấm rứt của bọn tiểu nha hoàn.
“Ma ma của nô tỳ cũng ngồi không yên. Sai người đi hỏi thăm. Nói đứa con mà Đông di nương chưa có hạ sinh là một bé trai!”
Văn di nương ngẩng đầu nhìn Thập Nhất Nương: “Tiếp sau đó, Tần di
nương trống rỗng, nắm tay đi sau thái phu nhân và nhị phu nhân đi đến