“Không có ạ!” Văn di nương nói. “Hầu gia không có hỏi nhiều. Chỉ nói một câu với thái phu nhân, là ‘Biết rồi’ mà thôi.”
Thập Nhất Nương im lặng không nói gì.
Nếu như đổi lại là mình. Khi về đến trong nhà có ba tiểu thiếp mang
thai. Bây giờ một xác hai mạng người. Một người đóng kín cửa chỉ quan
tâm cuộc sống yên ổn của mình. Một người bị mẫu thân đưa đến chỗ nhị tẩu chăm sóc. Mà mẫu thân lại nói cho mình biết, hết thảy đều rất bình
thường. Người kia chết. Hoàn toàn là bất ngờ ngoài ý muốn…” Với tư cách
là con trai, là người chồng. Làm đương gia quản lý Vĩnh Bình Hầu, ngoại
trừ một câu “Biết rồi”, sợ rằng cũng không nói thêm câu nào.
Nhưng Từ Lệnh Nghi nhạy bén như thế sẽ vì lúc này mà cái gì cũng không nghĩ sao?
Thập Nhất Nương rất hoài nghi.
Nếu không đối với Đông di nương không có bất kỳ ý nghĩa đặc biệt nào, Từ Lệnh Nghi sao lại có thể nói ra câu “Xin lỗi” đây?
Đi ra khỏi phòng của Văn di nương. Ngày hôm ấy mặt trời đỏ thẫm, bóng cây rợp đất. Yên tĩnh không người nói chuyện. Khiến lòng người cũng an