Edit: Hạ
Thái phu nhân nghe xong liền gật đầu tán thưởng.
Mặc dù có chút thân sơ gần xa, nhưng cũng không rõ ràng lắm.
“Trong lòng con có tính toán là được rồi.” Thái phu nhân vừa cười, vừa ngồi xuống đại kháng gần cửa sổ.
Từ Tự Truân và Từ Tự Giới chạy lại gần: “Tổ mẫu, tổ mẫu” vừa hô vừa chắp tay thi lễ.
Thái phu nhân nhìn hai đứa trẻ thì bật cười ha ha, lại bế Cẩn ca nhi
vừa mới khóc ở trong tay Cố ma ma: “Sao thế này? Ai bắt nạt Cẩn ca nhi
nhà chúng ta vậy? Nói cho tổ mẫu nghe, tổ mẫu giúp con giáo huấn bọn
họ.” Lại nói, “Cẩn ca nhi chúng ta mặc bộ quần áo trẻ em này, nhìn càng
chỉnh tề nha.” Vừa nói, vừa thơm má Cẩn ca nhi một cái.
Cẩn ca nhi mở to đôi mắt to trong veo như hắc bảo thạch sau khi khóc nhìn Thái phu nhân*.
(*)Nguyên văn: Cẩn ca nhi mở to đôi mắt trong veo như hắc bảo thạch sau khi được nước mắt rửa nhìn thái nhân.
Thái phu nhân thấy thế trong lòng vô cùng vui vẻ, lại thơm má Cẩn ca