Edit: Hạ
“Cẩn ca nhi!” Thập Nhất Nương vừa mừng vừa sợ, đây là lần đầu tiên nàng
nghe thấy con trai “Nói chuyện” vội chỉ món đồ chơi trong tay Từ Tự Truân:
“Chơi vui không con?”
Cẩn ca nhi nắm chặt quả đấm nhỏ, mở cặp mắt to đen nhánh tập trung tinh
thần nhìn.
“Mẫu thân, mẫu thân,” Từ Tự Truân cũng vui vẻ rạng rỡ hẳn lên, “Lục đệ
thích gà con mổ thóc này!”
“Ừ!” Thập Nhất Nương cười gật đầu
Từ Tự Truân cũng có chút hớn hở lôi kéo sợ dây.
Đầu chú gà con đầu càng không ngừng mổ thóc trong máng.
Nhưng chỉ được chốc lát, Cẩn ca nhi dời lực chú ý —— ánh mắt của bé rơi vào
người Từ Tự Dụ.
Thập Nhất Nương liền chỉ vào Từ Tự Dụ: “Đó là Nhị ca!” tiếng nói mềm mại,