Lúc Từ Lệnh Nghi trở lại thấy Thập Nhất Nương đầu đã vấn tóc, mặc áo xanh điểm hoa trắng đang cho Cẩn ca ăn cháo.
Nghe thấy tiếng động nàng quay đầu lại: “Hầu gia trở về rồi......”
Cười nói tự nhiên thoải mái.
Lại làm cho Từ Lệnh Nghi sững sờ.
Chỉ có vài canh giờ không gặp, Thập Nhất Nương đã không giống với người trong trí nhớ của hắn.
Hai đầu lông mày giãn ra rất nhiều, thêm mấy phần hương vị cởi mở.
Nếu như lúc trước chỉ là nụ hoa chớm nở,
thì trong lúc lơ đãng đã lặng lẽ mà nở rộ, sự thay đổi này khiến dung
nhan càng thêm xinh đẹp.
Khiến Từ Lệnh Nghi hơi có chút kinh diễm.
Thập Nhất Nương đã quay đầu lại thả thìa
vào bát, vừa giao Cẩn ca nhi cho Cố ma ma, vừa phân phó tiểu nha hoàn
múc nước vào hầu hạ Từ Lệnh Nghi rửa mặt, mình thì đi qua giúp hắn thay
quần áo: “Hầu gia có khỏe không? Ăn trước rồi mới đi ngủ? Hay là ngủ