Y viện, hàng cây xanh mát, tiếng ve kêu râm ran.
Rèm trúc tương phi điểm chấm tím yên lặng buông ngoài cửa phòng khách, tiểu nha hoàn đang buồn chán đứng ngẩn người ở đó.
Nghe tiếng động, nàng lập tức đứng thẳng người, nhìn về phía phát ra tiếng động.
Nhìn thấy là Thập Nhất Nương, hai đầu lông mày của tiểu nha hoàn có ý cười không rõ, vừa nhẹ nhàng vén rèm, vừa lớn tiếng bẩm: “Hầu gia, phu
nhân đến.”
Từ Lệnh Nghi từ nội thất đi ra: “Nàng về rồi à!” Hắn mặc áo dài bằng
lụa màu xanh ngọc thêu hoa mai, tóc đen búi chỉnh tề, còn cài trâm gỗ
hoàng dương. Trang phục chỉnh tề, không giống kiểu tùy ý như lúc ngày
thường ở nhà.
Thập Nhất Nương nghĩ sâu xa.
Từ Lệnh Nghi đã nửa đường quay trở lại nội thất: “Bên kia thế nào? Ai
thắng?” Giọng nói bình thản mang theo chút ôn thuần, cũng không khác gì