Edit: Khuê loạn
Beta: Hạ
Cẩn ca nhi lắc đầu, nhìn Hâm tỷ nhi ở trong ngực Thái phu nhân hết quay trái lại quay phải, khó chịu nói: “Là của đệ!”
Từ Tự Dụ sửng sốt, sau đó cười lớn lên. Mình vừa hỏi xong, bất giác
cảm thấy không thích hợp, vội ngậm miệng, một hồi lâu sau mới mở miệng
nói chuyện.
“Vậy chúng ta đoạt lại, có được không?” Giọng của Dụ ca đè xuống rất nhỏ, hai mắt lóe sáng, lộ ra mấy phần giảo hoạt.
Cẩn ca nhi nghe xong, tinh thần phấn chấn: “Được, được ạ!” Khuôn mặt nhỏ nhắn mơ hồ tỏa sáng.
Từ Tự Dụ suy nghĩ một chút, nhỏ giọng dặn dò Cẩn ca nhi: “Đợi lát nữa Hâm tỷ nhi chạy đến đây, đệ chạy qua đó. Biết chưa?”
Cẩn ca nhi gật đầu lia lịa.
Từ Tự Dụ đặt Cẩn ca nhi xuống mặt đất, tiến lên mấy bước đi tới trước cánh cửa sổ nhìn quanh mấy lần, “A” một tiếng, quay đầu nhìn Từ Tự Kiệm ngồi bên cạnh Thái phu nhân cười nói: “Thời tiết như vậy, không ngờ vẫn có hoa sen. Chắc chắn sẽ có đài sen, hay là chúng ta chèo thuyền đi xem một chút!”
Từ Tự Kiệm vừa rồi còn kiêng nể ca ca và Kim thị, vẫn theo khuôn phép cũ chèo thuyền, nhưng trong lòng thầm kêu đáng tiếc, thật khó khăn mới
có một cơ hội ra ngoài chơi, lại không thể tận hứng. Lúc này vừa nghe Từ Tự Dụ nói xong, sao còn ngồi yên được, đi mấy bước đã đến bên cạnh Từ