“Con tuổi còn nhỏ, đốt pháo quá nguy hiểm.” thái độ Từ Lệnh Nghi ôn
hòa, kiên nhẫn hướng Cẩn ca nhi giải thích, “Có điều, đốt pháo thật sự
rất vui. Nếu con thật sự muốn lấy thì đợi lát nữa đại ca của con trở
lại, để bọn họ cùng con chơi. Như thế nào?”
Cẩn ca nhi cảm thấy không tốt.
Hắn hiện tại chỉ muốn đốt pháo.
Nhưng nhìn lại thấy lúc phụ thân nói chuyện cùng hắn, các lão đầu
ngồi ở chỗ đó đang bám lấy lỗ tai nghe mà lại làm như có bộ dạng rất tùy ý, rất giống với lúc mẫu thân cùng phụ thân nói chuyện, thái độ của nha hoàn, bà Tử hầu hạ trong nhà cũng như thế. Những lúc này, gương mặt của mẫu thân thì mỉm cười nhưng trầm mặc ngồi ngay ngắn tại chỗ đó, chờ nha hoàn, bà Tử đi rồi, mới cùng phụ thân nói chuyện tiếp.
Nghĩ tới đây, hắn liền học theo bộ dáng của Thập Nhất Nương, gương mặt mỉm cười đứng ở bên cạnh Từ Lệnh Nghi.
Từ Lệnh Nghi cảm thấy có chút kỳ quái, tại sao nhi tử lại không có
đi? Nhìn lại thấy được bộ dáng biết điều hiểu chuyện của hắn, liền cười