Chương 37: Biển Cô độc than cô độc
(*Tiêu đề chương trích từ bài thơ “Qua biển Cô độc” của Văn Thiên Tường)S
áng sớm, mặt biển nhô lên vầng mặt trời, đảo Hong Kong ở phía sau lưng, bên phải là đảo Châu tập trung thuyền đánh cá.
Lão Kim tán gẫu lắp bắp tiếng Quảng với nhà đò, mới biết ông già và thiếu nữ là hai ông cháu. Năm ngoái cha mẹ cô bé ra biển, bị tàu chiến Anh đánh đắm thuyền, vùi thân bụng cá ở cảng Victoria, chỉ bồi thưởng vẻn vẹn mỗi người 10 đại dương. Vốn dĩ ở thuộc địa Hong Kong, tính mạng không ngang giá, mạng người Hoa chính là không đáng giá như vậy.
Cô bé giúp ông lái thuyền, làn da rám nắng đen nhẻm. Duyên hải Quảng Đông có rất nhiều hộ thuyền như vậy, cả đời ở trên thuyền, nhà cũng ở trên thuyền, giống dân du mục trên biển. Tới thế kỷ 21, Hong Kong, Sài Gòn vẫn có khu nhà thuyền. Nhà thuyền là hậu duệ của người Việt cổ, sùng bái hoạ tiết biểu tượng rắn.
Lão Kim nói nơi có nhà thuyền thì giao nhân sẽ không còn xa.
Truyện "Thú Trấn Mộ Chương 37: Biển Cô độc than cô độc" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này