Chương 15.2: Địa cung của Lão Phật Gia
Tôn Điện Anh triệu tập đội quân cảm tử. Nhóm đầu tiên do ba quan quân dẫn đầu, mang theo vài người thân tín, tổng cộng hai mươi người, tất cả đều là những kẻ sẵn sàng liều chết. Mỗi người đều đã ký giấy sinh tử, xong việc sẽ được thưởng một trăm đồng đại dương, nếu bất hạnh bỏ mạng thì sẽ trợ cấp cho người nhà. Ông ta cũng cảnh cáo từ trước, tất cả quan binh đều chỉ được mặc một áo một quần, ra vào đều phải soát người kiểm tra, kẻ nào cất giấu bảo vật đều giết chết không tha. Tôn Điện Anh còn chuẩn bị rượu tiễn đưa cho bọn họ, giống như rượu chém đầu trước lúc lên pháp trườngA Hải, Trung Sơn, Tiểu Mộc và Hà Thường Tại đi đầu đội ngũ. Tiến sâu vào địa cung thăm thẳm giống như từ mùa hè chui vào trời đông giá rét, ai nấy đều rùng mình một cái. Lão thái giám cứ đi vài bước sẽ dập đầu một cái, các binh sĩ đằng sau đều nhịn không được muốn đá vào mông lão một cái. Đèn dầu và đuốc soi sáng phía trước, một làn sương mù đen kịt bốc lên, lại giống như đầu ti của phụ nữ, từ từ quấn lên từ lòng bàn chân mỗi người, trườn dọc theo bắp chân rồi tiến vào cơ thể… Có người sợ tới mức vấp ngã, vô tình bóp cò khẩu súng trường trong tay, bắn trúng binh sĩ đằng trước. Ngọn đèn dầu thoáng lay động, có người tưởng gặp phải hồn ma, nhao nhao lấy súng ra bắn. A Hải và Trung Sơn vội vàng kéo Tiểu Mộc nằm xuống, lão thái giám chẳng được trò trống gì, chỉ có bản lĩnh sinh tồn là số một, đã bò vào góc tường từ lâu. Pha nổ súng này kéo dài vài phút, tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang lên, cho đến khi A Hải quát lớn một tiếng: “Còn chưa tới địa cung đâu! Đừng tự tàn sát lẫn nhau nữa!”
Tiếng súng dừng lại, mọi người nơm nớp lo sợ đứng dậy, lại dùng đèn dầu soi chiếu, thấy bảy tám thi thể nằm trên nền gạch, tất cả đều bị người mình bắn chết. Đám người này ngay cả cửa mộ cũng chưa chạm vào đã phải cõng thi thể huynh đệ nhà mình ra ngoài. Tôn Điện Anh lại giáng cho tên quan quân một cái bạt tai, lập tức bổ sung nhân lực, một lần nữa tiến vào con đường dẫn tới lăng mộ.
Lần này mọi người đã rút kinh nghiệm, xem như trải qua một lần diễn tập, không còn trông gà hóa cuốc nữa. A Hải nói với bọn lính rằng Tiểu Mộc là cao thủ trộm mộ, dừng trông hắn da dẻ trắng trẻo mà lầm, hắn chính là thủ lĩnh thôn trộm mộ Lạc Dương – Hà Nam. Số mộ cổ mà Tiểu Mộc từng đào lên trong đời không được một ngàn cũng tới tám trăm, không phải vẫn sống sờ sờ đó sao? Nhìn xẻng Lạc Dương trong tay hắn đi, đây là binh khí độc nhất của hắn. Chỉ cần can đảm cẩn trọng, tổ tiên tích âm đức, cho dù là trộm mộ cũng có thể sống tới bảy tám chục tuổi. Huống chi chúng ta cũng không phải trộm mộ mà là cách mạng.
Cây đuốc chiếu sáng cánh cửa đầu tiên của ngôi mộ. Trên cửa có phù điêu đẹp đẽ tinh xảo, như thú mà không phải thú, như Phật mà không phải Phật, được điêu khắc từ một khối đá cẩm thạch hoàn chỉnh. Trên cửa còn có mái hiên chạm trổ bằng đá nhưng thoạt nhìn cứ tưởng là một cung điện bằng gỗ, có lẽ đây là tác phẩm của cha Tần Bắc Dương.
Lão thái giám Hà Thường Tại lại dập đầu theo thường lệ. Đám lính dùng sức đẩy cửa, nhưng vẫn không lay động được gì, có người giơ xẻng và búa lên lại bị A Hải ngăn cản, sợ làm vậy sẽ động tới cơ quan nào đó.
Truyện "Thú Trấn Mộ Chương 15.2: Địa cung của Lão Phật Gia" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!