Chương 1
Ta là một con thú nhỏ trên nóc nhà, ngày ngày nằm trên sống mái, chẳng có việc gì làm.
Cho đến ngày hôm ấy, một màu đỏ tươi bất ngờ tưới đẫm khắp người ta.
Ta cúi đầu nhìn xuống, chạm phải một đôi mắt không thể nhắm lại.
Là tiểu nha đầu trong phủ.
Khi ngã xuống, hai tay nàng vẫn ôm chặt lấy cái bụng nhô cao.
Nhìn kỹ lại, cái bụng ấy dường như… vẫn đang động đậy.
Ta khẽ thở dài, lòng sinh thương cảm, liền hóa thành một luồng linh quang nhập vào thân thể nàng.
Ngay sau đó, chỉ cảm thấy bụng mình nặng trĩu xuống.
Ta vỗ nhẹ lên bụng:
“Đừng vội, đợi chạy thoát ra ngoài, ta sẽ đưa ngươi ra.”
Ta là một con Tích Thú trên nóc nhà, vậy mà sinh con rồi còn phải tìm phụ thân cho nó.
...
Đêm nay, phủ Quốc Công vô cùng náo nhiệt.
Trong hậu viện, hai kẻ áo đen nhân lúc màn đêm che phủ lặng lẽ bước ra.
Sau khi nhìn thấy tiểu nha đầu, không nói một lời.
Một kiếm phong hầu.
Người đời thường nói máu bắn xa ba thước, nhưng cảnh tượng trước mắt còn hơn thế.
Dòng máu nóng hổi mang theo hơi ấm, trực tiếp tưới đầy lên người ta.
Vốn dĩ ta còn đang nằm trên mái nhà phơi mình dưới ánh trăng.
Chưa kịp phản ứng, ta kinh ngạc phát hiện bản thân vậy mà có thể tự do cử động.
Ta… một con Tích Thú, hóa hình rồi sao?
Tiểu nha đầu dường như cũng nhìn thấy ta, đôi mắt trợn tròn.
Nhưng nàng không thể thốt ra được một chữ.
Cổ họng gần như đã đứt lìa, làm sao còn có thể nói chuyện?
Hơi sức cuối cùng của nàng…
đặt lên cái bụng đang nhô cao.
Hai tên áo đen hành động cực kỳ nhanh chóng, không hề trì hoãn.
Bọn chúng đã bắt đầu đào hố dưới gốc cây cổ thụ nghiêng trong sân.
Đêm tối âm u, nhưng cái bụng của tiểu nha đầu dưới ánh trăng lại càng nhô lên thêm một tầng.
Đang động!
Dường như có hình dáng của đôi chân nhỏ, liên tục nhấp nhô.
Ta thở dài.
“Đúng là tạo nghiệt mà!”
Thân hình ta khẽ động, lập tức nhập vào cơ thể nàng.
Nhìn hai tên áo đen vẫn đang đào hố, ta đưa tay ôm lấy cổ, nhẹ nhàng vỗ vỗ bụng.
“Tiểu gia hỏa, đừng cựa quậy nữa. Ta sẽ đưa ngươi ra đời.”
Tên áo đen bịt mặt đang đào đất chỉ cảm thấy sau lưng có một cơn gió lạnh lướt qua.
Hắn quay đầu lại.
Hai người lập tức kinh hãi nhìn nhau.
“Không thể nào… cổ đã bị chém đứt, ta đã kiểm tra, nàng đã tắt thở rồi. Không thể nào còn sống được…”
Một tên đưa tay che miệng.
“Trước tiên chôn nha đầu này xuống đã. Chuyện này ngươi và ta không được nói ra. Chủ nhân cũng đâu thể đào mộ lên kiểm tra.”
“Chôn đi, đào sâu thêm chút!”
...
Ta đã rất lâu rồi chưa từng bước đi.
Lần đầu dùng đôi chân của con người, bước chân ta loạng choạng.
Lại còn phải một tay giữ lấy cái cổ gần như đứt lìa.
Phía dưới cơ thể còn có thứ gì đó đang chảy ra, tí tách không ngừng.
May thay, ta ngày ngày đứng trên mái phủ Quốc Công, đối với đường đi trong phủ đã vô cùng quen thuộc.