Tích Yêu Trên Mái Nhà

Chương 2

Chương 2
Vừa chạy khỏi phủ.
Ta liền nhìn thấy có người khiêng một cuộn chiếu rơm run run rẩy rẩy đi vứt xác.
Mấy tên gia đinh lẩm bẩm.
“Bà đỡ Lưu à, oan có đầu nợ có chủ, bọn ta chỉ tiễn bà đoạn đường cuối thôi!”
Bàn tay thõng xuống khỏi cuộn chiếu kia dường như khẽ động.
Sau khi bọn chúng ném người đi.
Ta mở chiếu ra.
Bên trong là một phụ nhân trung niên.
Cảm giác bên dưới càng lúc càng ướt.
Ta dùng một tia linh lực đánh thức bà ấy.
Vừa mở mắt nhìn thấy ta, bà lập tức hét lên.
“A!”
Ta cũng học theo bà, hét một tiếng.
“A!”
Bà run rẩy hỏi.
“Ngươi là Diêm Vương hay là quỷ sai câu hồn?”
Ánh mắt bà nhìn xuống bụng ta, lại hét thất thanh.
“Sắp sinh rồi! Trời đất ơi! Nơi hoang vu đồng không mông quạnh thế này, lại còn là bãi tha ma, làm sao sinh được chứ!”
...
Miệng thì kêu gào.
Nhưng tay chân bà lại vô cùng nhanh nhẹn.
Bà cởi áo của mình lót dưới thân ta, rồi kéo bộ y phục nhuốm đầy máu trên người ta ra.
Quạ đêm kinh động bay lên.
Một tiếng khóc trẻ thơ vang vọng.
Ta, một con Tích Thú…
Ngày đầu tiên làm người, vậy mà đã sinh một đứa trẻ!
Bà đỡ Lưu quấn chặt đứa trẻ rồi run run đặt vào lòng ta.
Ánh mắt bà dừng trên cổ ta, trợn trắng mắt, suýt nữa ngất đi. Sau đó bà lại tự véo mạnh mình một cái.
“Ngươi... ngươi...”
“Ngươi rốt cuộc là người hay quỷ?”
“Không đúng, quỷ làm sao sinh con được. Nhưng cổ ngươi...”
Ta miễn cưỡng nở nụ cười.
“Đại nương, bà có biết thêu thùa không?”
“Kiếm giúp ta một cây kim thêu, khâu cổ ta lại đi.”
Bà kinh hãi trợn tròn mắt, suýt ngất thêm lần nữa, miệng lẩm bẩm không ngừng.
“Đêm nay tới phủ Quốc Công đỡ đẻ. Đỡ đẻ xong thì bị người ta đem vứt ở đây. Ban đêm lại phải đỡ đẻ cho ngươi. Ta không nên gọi là bà đỡ, phải gọi là bà khổ mới đúng. Sau này lão bà tử ta rửa tay gác nghề luôn!”
Ngay trong đêm ấy, bà đưa ta về quê.
Lại ấn ta nằm trên giường.
Sau đó bà tìm một lão già, run run nhờ người đến xem vết thương.
Lão nhân mắt mờ, râu bạc trắng.
Nhưng tay nghề cao, gan cũng lớn.
“Ta chỉ từng thử trên lợn thôi mà. Trời đất, mạng ngươi lớn thật đấy. Cổ đứt thế này rồi. Dùng chỉ to cỡ nào đây?”
Lưu bà bà vừa dỗ đứa bé trong lòng vừa nói.
“Mau khâu đi. Nàng còn phải cho con bú nữa.”
Cuối cùng cổ ta cũng được nối lại.
Lưu bà bà không còn sợ ta như trước nữa.
Bà đặt đứa trẻ vào lòng ta.
Nhìn tiểu oa nhi bĩu môi khóc òa lên, ta cũng muốn khóc theo.
Ta nhét ngón tay vào miệng nó.
Nó vẫn khóc.
Khóc mãi không thôi.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất