Tích Yêu Trên Mái Nhà

Chương 4

Chương 4
Về sau.
Nàng thường trèo lên mái nhà ngồi lẩm bẩm một mình.
“Mẫu thân mất rồi. Người bảo ta đừng khóc.”
“Khi nhớ người, hãy nhìn những vì sao trên trời.”
“Ta nhớ người lắm.”
“Kế mẫu nói ta quá nghịch ngợm, bắt ta chép Nữ Giới.”
“Không cho ta lên mái nhà nữa. Ta chỉ có thể lén đến vào ban đêm.”
“Phụ thân... dường như cũng thay đổi rồi.”
Ta cuốn theo làn gió nhẹ, khẽ lay động tóc mai của nàng, muốn lau đi nước mắt nơi khóe mắt ấy.
Nàng vui mừng ghé sát lại.
“Ngươi đang nghe ta nói, đúng không?”
Tô Uyển Du không còn nghịch ngợm như thuở nhỏ nữa.
Nàng thường lặng lẽ ngồi cạnh ta.
Đáng tiếc.
Ta sinh ra giữa những sống mái và xà nhà.
Không hiểu mẫu thân là gì.
Cũng không hiểu nhớ nhung là gì.
Chỉ biết thân thể linh thú của ta ngày càng được nàng vuốt ve đến bóng loáng.
...
Trước ngày xuất giá.
Nàng cùng thiếu niên kia ngồi trên mái nhà.
“Ta sắp thành thân rồi. Sau này sẽ không ở đây nữa.”
“Thái tử ca ca là mối hôn sự mà mẫu thân đã định cho ta từ khi còn sống.”
Thiếu niên và thiếu nữ đều đỏ bừng hai má.
Chàng nhẹ nhàng ôm lấy Tô Uyển Du.
“A Du, cô xin thề với trời.”
“Nhất định sẽ chăm sóc nàng thật tốt.”
...
Trước khi rời đi…
Nàng để lại rất nhiều viên kẹo nhỏ.
Chắc chắn là vì ta tham ăn lén lấy trộm bị nàng phát hiện rồi.
Nhưng mà…
Thứ đó thật sự quá ngon.
Vừa ngọt…
Vừa thơm.
...
Từ đó về sau, nàng rất ít khi trở lại, còn ta lại rơi vào những tháng ngày nhàn rỗi vô vị.
Không còn được nghe nàng líu lo kể chuyện phố phường, những giai thoại thú vị trong phủ đệ.
Lần này, vì sao nàng lại mang bụng bầu trở về?
Chẳng phải người ta vẫn nói thai phụ nên tĩnh dưỡng cẩn thận sao?
Cũng chính vào ngày hôm ấy, nàng cùng nha hoàn thân cận trong khoảnh khắc đã máu nhuộm xà nhà.
Đao của đám hắc y nhân vừa nhanh vừa chuẩn vừa độc, đến cả ta cũng không kịp phản ứng.
Mà ở một viện khác trong Quốc Công phủ, người người đang tất bật ngược xuôi, từng chậu nước máu liên tục được mang ra ngoài.
Một tiếng khóc trẻ sơ sinh vang vọng khắp phủ đệ.
Ta nhớ tới ánh mắt của Tô Uyển Du trước lúc chết, thân thể bất giác run lên.
Trước ngực bỗng thấy ẩm ướt.
Lưu bà tử vui mừng khôn xiết.
“Có sữa rồi!”
Ta: ...
Đây chắc là phản ứng bản năng của thân thể Tô Uyển Du thôi.
Ừm, nhất định là vậy.
Ta là một con yêu quái, sao có thể có sữa được chứ?

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất