Chương 5
Tiểu nhân nhi bé xíu kia nằm sấp trên ngực ta bú mút, khiến ta nhớ tới lúc Tô Uyển Du vừa mới chào đời.
Mẫu thân của nàng quả thực là người đẹp nhất mà ta từng gặp.
Dung nhan khuynh quốc khuynh thành, phong hoa tuyệt đại.
Nhất cử nhất động đều tựa như sen nở dưới chân.
Khi ấy ta còn tặc lưỡi cảm thán, sao một mỹ nhân như vậy lại sinh ra được một con khỉ con nghịch ngợm như Tô Uyển Du?
Dòng suy nghĩ của ta bị tiếng kinh hô của Lưu bà tử cắt ngang.
“Mau vỗ ợ cho nó! Đứa nhỏ này ăn no quá rồi!”
Đứa bé trong lòng bắt đầu trớ sữa, mắt gần như trợn trắng.
Ta cuống quýt xách ngược chân nó lên, định để nó chổng ngược xuống đất.
Lưu bà tử kinh hãi đến mức cứng họng.
Bà vội vàng giành lấy đứa trẻ, nhẹ nhàng vỗ về, dỗ dành.
Từ đó về sau, ngày nào bà cũng dạy ta.
Dạy ta cho bú.
Dạy ta chăm trẻ.
Nghĩ lại thật khó tin.
Một con Tích Yêu như ta, ngày ngày lười biếng nằm ngắm trời mây, giờ chỉ cần đứa bé khóc một tiếng là phải bò dậy.
May mà ta là yêu quái.
Có lúc dỗ con ngủ xong, ta lại lén bò lên xà nhà tắm ánh trăng.
Ta luôn muốn hỏi Lưu bà bà:
“Vì sao nó cứ khóc mãi thế?”
...
Về sau, cục bột nhỏ ấy biết cười rồi.
Nó lại có vài phần giống Tô Uyển Du.
Chỉ cần chọc một chút là khanh khách cười không ngớt.
Thú vị.
Thật sự quá thú vị.
Lưu bà tử cuối cùng cũng chịu để ta xuống giường.
Nhưng bà không cho ta ra ngoài.
Còn bịt kín mặt ta, chỉ chừa lại đôi mắt.
Trên cổ ta bị buộc thêm một dải lụa xinh đẹp.
Bà bảo là để tránh gió.
Ta hỏi bà:
“Vì sao bà trẻ như vậy mà ai cũng gọi bà là bà tử?”
Bà cười đáp:
“Ta bốn mươi tuổi rồi, chẳng còn trẻ nữa đâu. Nhưng ta làm nghề đỡ đẻ hơn hai mươi năm, mọi người quen miệng gọi là bà đỡ rồi.”
Ta lại hỏi:
“Vậy vì sao bà bị người ta cuốn trong chiếu rơm rồi khiêng ra khỏi Quốc Công phủ?”
Bà nhìn quanh bốn phía, cẩn thận kéo ta vào phòng.
Ánh mắt nhìn ta vô cùng phức tạp.
“Sau này đừng hỏi chuyện đó nữa. Nếu không, cả hai chúng ta đều mất mạng.”
Tiểu nãi đoàn trong lòng ngày một lớn.
Nó đã biết ngồi, hướng về phía ta cười khanh khách.
Ta ở lại nhà Lưu bà tử.
Đã quen với việc đếm mặt trời mọc rồi lặn.
Một trăm tám mươi lần.
Cho đến ngày ấy.
Lưu bà tử lên trấn mua vải, mãi không thấy trở về.
Ta bế tiểu nãi đoàn đi tìm.
Rồi nhìn thấy bà nằm bên đường, hơi thở mong manh.
Toàn thân đẫm máu.
Thấy ta, đôi mắt bà đục ngầu.
“Mau đi! Rời khỏi đây!”