Tiệc Sinh Nhật Hôm Ấy

Chương 1

Chương 1
Trong tiệc sinh nhật, tôi và Ei đồng thời bị Miko hạ thuốc…
Nếu biết trước có ngày cả Nhà Lữ Hành lẫn Lôi Thần Đại Nhân đều bị bà chị cáo ranh ma kia chuốc thuốc, tôi thề sẽ không bao giờ mời Miko đến dự tiệc sinh nhật của Ei nữa…
Hôm đó, tôi chỉ trở về nhà như thường lệ…
Nhìn nụ cười ngập tràn hạnh phúc của Ei khi uống Sữa Đoàn Tử, tôi nhẹ nhàng nâng đôi gò má thanh tú của cô ấy lên.
Dùng đầu lưỡi khẽ gạt chiếc ống hút trong miệng cô ấy ra, tôi bá đạo chiếm trọn lấy bờ môi ấy——
“Chụt...”
Đôi môi của cặp vợ chồng son quấn quýt lấy nhau, phát ra âm thanh dính dấp, triền miên.
Tôi khẽ vuốt tấm lưng nuột nà của cô ấy, Ei cũng thuận thế ôm chặt lấy vai tôi.
Những ngón tay thon dài, trắng muốt như hành củ của cô ấy bấu chặt vào lưng tôi, bày tỏ một sự ỷ lại đến vô cùng.
“Bà xã... chia cho anh một viên đoàn tử được không?”
Sau khi nụ hôn tạm thời tách ra, tôi nhìn cô ấy bằng ánh mắt thâm tình quyến rũ, khẽ đưa đầu lưỡi liếm qua vành môi cô ấy.
Bàn tay đang đặt trên lưng tôi của Ei khẽ dùng lực, kéo sát khoảng cách giữa hai cơ thể lại gần hơn.
Cô ấy dùng chiếc lưỡi nhỏ linh hoạt phối hợp với tôi để “chuyển giao” viên đoàn tử, đặt thứ bánh mềm dẻo ấy lên đầu lưỡi tôi.
Khi tách ra, giữa bờ môi của cả hai kéo theo một sợi chỉ sữa màu hồng nhạt, mập mờ và dài miên man.
“Anh hư hỏng quá đấy, Không.”
Cô ấy khẽ lầm bầm, nhỏ giọng oán trách như đang làm nũng.
“Hi hi... Chẳng nhẽ Ei không thích hôn anh sao?”
Tôi lập tức phản công, cười gian tà rồi ghé sát vào mặt cô ấy, dùng ngón trỏ trêu chọc một bên má vừa thanh tú vừa có nét ngốc nghếch đáng yêu của cô ấy.
Cô ấy chỉ biết đỏ bừng mặt quay đi nơi khác, không thừa nhận mà cũng chẳng phủ nhận.
“Nhưng mà anh ấy à, anh cực kỳ thích hôn hôn Ei luôn á~”
Tôi cười “hì hì”, lại một lần nữa sát gần, tiếp tục trêu chọc gương mặt đáng yêu kia.
Có vẻ như bị tôi trêu đến mức cuống lên, cô ấy giả vờ giận dỗi, trong đôi mắt đẹp loe lóe những tia lôi điện——
“Hừ! Hôn môi... chẳng phải cũng là một việc vô nghĩa sao?”
“Thế thì chưa chắc đâu nhé! Hôn môi cũng là một loại [kỹ nghệ] đấy! Em xem, chúng ta kết hôn lâu như vậy rồi, có phải [kỹ nghệ] của Ei ngày càng điêu luyện hơn không?”
Sau khi nghiêm túc suy nghĩ về lời nói nhảm nhí của tôi, cô ấy lại như bừng tỉnh đại ngộ mà gật đầu cái rụp, dáng vẻ dường như còn thấy rất có lý——
“Đúng vậy, sự tinh tiến của [kỹ nghệ] quả thực khiến người ta muốn ngừng mà không được...”
Bỗng nhiên thấy cô ấy tiếp thu một cách nghiêm túc như vậy, tôi tự dưng lại chẳng nỡ nói ra câu “vừa nãy anh bốc phét đấy”.
“Chuẩn luôn! Chẳng phải lúc trước em bảo chỉ cần kỹ nghệ đủ điêu luyện là có thể khai tông lập phái ở Inazuma sao? Anh thấy kỹ năng hôn của Ei đã đủ trình độ để lập ra một môn phái riêng rồi đấy!”
Cô ấy chống cằm, rơi vào một cuộc suy ngẫm vô cùng thận trọng và sâu sắc——
“Có lý!”
Ei vỗ mạnh lên đùi tôi, cô ấy híp đôi mắt lại, dường như lại nghĩ đến điều gì đó.
“Không đúng, không thể khai tông lập phái được. [Hôn Môi Lưu] cái gì chứ, nghe... xấu hổ chết đi được...”
Hóa ra cô ấy thực sự đang nghiêm túc cân nhắc chuyện lập môn phái sao?
Nghe thì có vẻ hoang đường, nhưng vì Ei vốn là một cô gái có chút ngốc nghếch đáng yêu như vậy, nên chuyện này cũng chẳng có gì là lạ.
“Ồ... cũng đúng nhỉ. Nếu khai tông lập phái, chúng ta sẽ phải [truyền dạy kỹ nghệ] trước mặt bàn dân thiên hạ rồi.” Tôi nhún vai. “Xem ra hơi khó nhằn đây... Biểu diễn kỹ thuật hôn trước mặt mọi người thì...”
Sau khi hai đứa nghiêm túc thảo luận về tính bất khả thi của [Hôn Môi Lưu], chai sữa đoàn tử trên tay Ei cũng vừa vặn cạn sạch.
“A~ Đồ ngọt~ Tuyệt vời quá đi~”
Cô ấy ôm lấy gương mặt xinh đẹp của mình, híp mắt cười đầy hạnh phúc.
“Mà này, anh và những người biết làm đồ ngọt giỏi thật đấy...” Cô ấy chống cằm nhìn tôi. “Cảm giác độ khó của nó chẳng kém gì việc rèn đao hay lập trình cho Shogun cả...”
Ánh mắt tôi dời xuống vòng eo thon thả như liễu rủ của cô ấy, trong lòng bắt đầu rục rịch ý nghĩ xấu xa——
“Có muốn học không? Dễ lắm.”
“Em không biết nấu ăn đâu...”
“Bánh kếp nướng trang trại thì sao? Món tráng miệng vùng Mondstadt này thực ra rất đơn giản, chỉ cần nắm rõ quy trình cơ bản là được.”
“Vậy… thử xem sao nhé?”
Ánh mắt cô ấy thoáng chút do dự nhìn tôi, khẽ gãi đầu có phần ngượng ngùng.
“Đúng rồi! Thử một lần xem sao!”
Vừa vặn trong tủ lạnh vẫn còn lại chút bột sệt từ lần trước làm đồ ngọt cho cô ấy.
Tiết kiệm triệt để không lãng phí, lại vừa hay giúp một kẻ mù tịt nấu nướng như Ei đỡ phải trải qua công đoạn nhào bột phiền phức.
“Lại đây nào~”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất