Thấy thần sắc của Tô Cẩm Bình có vẻ dữ tợn, trong lòng Lãnh Tử Hàn thầm cười lạnh, Bách Lý Kinh Hồng, ngươi thực sự nghĩ Lãnh Tử Hàn ta là kẻ ngu ngốc có oan ức cũng chỉ biết nuốt vào bụng sao? Tuy Hiên Viên Dĩ Mạch không biết rõ chuyện điện hạ bị thương là thế nào, nhưng về chuyện hỏa hoạn, thì cô cũng biết chút đỉnh, chuyện đó căn bản là do chính điện hạ làm ra, vì thế trong lòng cô lúc này hơi bất an, nhìn cô nương như vậy, tương lai của điện hạ sẽ gặp khó khăn rồi…
Giờ đã qua buổi trưa, mặt trời chói chang, nhưng vẫn chưa tới giờ ăn cơm chiều nên mọi người đều tự quay về gian phòng của mình.
Tô Cẩm Bình cũng định sau khi cất sói nhỏ sẽ đi tính sổ với tên kia, trước hết phải hỏi rõ xem tự dưng hắn vô duyên vô cớ tức giận cái gì, sau đó sẽ tính sổ chuyện Lãnh Tử Hàn nói! Nếu lần trước bị thương đều là do hắn bày ra, hừ hừ, vậy thì Tô Cẩm Bình nàng đúng là không khác gì kẻ ngốc bị người khác lừa vòng quanh! Hơn nữa, có cần phải làm như thế không? Hắn không biết rằng hắn bị thương thì lòng nàng sẽ rất khó chịu sao?
Vào viện của mình, nhìn thấy một cô gái mặc trang phục thị nữ màu xanh nhạt đang cúi đầu ngồi ngoài cửa không biết nghĩ ngợi gì, Tô Cẩm Bình chợt cười gọi: “Thiển Ức!”
Gọi xong, chính nàng cũng ngẩn ra, mà Thiển Thương cũng giật mình.
Cô ta ngẩng đầu nhìn Tô Cẩm Bình, khuông mặt nhỏ xinh không khác gì Thiển Ức, nhìn thấy nàng, cô ta vẫn hơi rụt rè, cười nói: “Cô nương nhớ tỷ tỷ lắm à?”
Tô Cẩm Bình khựng lại, sau đó gượng cười: “Đúng thế!”
Hiên Viên Dĩ Mạch và Linh Nhi hơi nhíu mày, hai người cứ tưởng sau khi cô nương tìm được Thiển Thương rồi, để cô ta đi theo mình cũng như một sự an ủi, nhưng nhìn tình hình hiện giờ thì có vẻ không được như vậy.
Lúc trước thỉnh thoảng cô nương mới nhớ đến cô gái tên Thiển Ức kia, nhưng hiện giờ cứ mỗi lần gặp Thiển Thương, vết thương của nàng lại bị chọc vào một lần.
Tìm thấy cô ta, đối với cô nương mà nói, cũng không phải chuyện gì đáng mừng.
“Tỷ tỷ đã từng nói, ta và tỷ ấy là một, ta còn sống, thì tỷ ấy cũng còn sống!”
Thiển Thương không phải hạ nhân phủ Tề quốc công, mà sau khi Tô Cẩm Bình đưa cô ta về, cũng không đối xử với cô ta như hạ nhân, có điều, trong viện của Tô Cẩm Bình không có quần áo dư thừa, nên Linh Nhi mới tùy tiện mang một bộ y phục của hạ nhân đến cho cô ta mặc thôi, cũng không coi là thị tỳ của Tô Cẩm Bình nên mới dám nói chuyện với nàng không chút kiêng dè gì như thế.
Những lời này khiến Tô Cẩm Bình khẽ cười, lúc này tâm trạng mới khá hơn một chút: “Nha đầu ngốc, em không cần phải thay tỷ tỷ em ở bên ta, mà là ta thay tỷ tỷ em chăm sóc cho em!”
Dứt lời, nàng mang con sói nhỏ kia vào trong phòng.