Hoàng thành Tây Võ, “Thuyền đánh cá vãn xướng” là nơi phồn hoa cực điểm.
Nam Cung Cẩm không nói nên lời đứng sau Mộ Dung Thiên Thu “Hoàng thượng,
nơi mà ngài muốn đưa thần tới là chỗ này sao?” Vốn dĩ chuẩn bị tìm một
nơi ăn cơm, hắn lại nói đã ăn rồi nên không cần. Chỉ yêu cầu mình theo
hắn một chút, lại là nơi này…
Mùa đông, nước trên sông kết băng, bọn họ tới đây là để đi bơi thuyền sao?
“Không phải!” Mộ Dung Thiên Thu cầm quạt chỉ về một đình hóng gió gần đó. Thời tiết này đi bơi thuyền, hắn còn không có nhàm chán tới cỡ đó. Nhưng đầy mặt sông ‘những kẻ nhàm chán’ theo như lời bọn họ ám chỉ rất nhiều,
chèo thuyền tới tới lui lui để tìm kiếm cái loại khoái cảm biến thái đó.
Kiến trúc của đình hóng gió rất cao, tầng tầng lớp lớp thang lầu. Lúc này,
bọn thị vệ trấn giữ ở đây rất đông nên cũng không có du khách nào léng