Trong khi Quân Tử Mạch vô ngữ, không nói được lời nào thì một hạ nhân tiến
vào bẩm báo “Tướng gia, các vị đại nhân mời ngài đến Nghênh Khách Cư tụ
hội!”
“Bản quan tới ngay đây!” Nam Cung Cẩm nói xong liền hí hửng đứng dậy tính đi ra ngoài. Được vài bước bổng dưng nhớ tới cái gì, sợ
hãi quay đầu “Chàng muốn đi cùng không?”
Bách Lý Kinh Hồng nghe vậy, đứng dậy, không nói một lời, đi thẳng ra cửa.
Thật ra, trong lòng nàng không muốn mang hắn theo, bởi vì gia hỏa này chuyện gì cũng ăn dấm được (ý nói là hay ghen tuông), khiến các huynh đệ bên nhau ăn chơi không thoải mái. Nhưng nhớ đến bộ
dáng ai đó ôm băng ghế ngồi giữa đại sảnh hôm nọ, nên không mang theo là không được, đành phải gục đầu theo phía sau hắn.
Ra cửa lớn, một trước một sau liền lên xe ngựa. Một người sắc mặt đạm bạc, không nói
một lời. Một người cúi đầu, nhìn nhìn chân mình.
Tiếng bánh xe