Chương 101: Thành Thây (thượng)
Mấy ngày rong ruổi đường xa, chẳng bao lâu đã tới địa giới Thanh Châu, tiến vào Văn Thông Thành, nơi vốn là trọng trấn của Vu Thanh Châu. Từ trận đại chiến trước đây, càng thêm mấy thủ đoạn áp chế cương quyết gần đây của Thiên Sư Phủ, không những khiến Thanh Châu chấn động, mà cả đại lục cũng phải dấy lên sóng gió. Tuy nhiên, những chuyện như thế này, đối với tu sĩ mà nói thì chỉ mong né tránh cho khỏi họa, còn với những dân thường thì chẳng qua là đề tài trò chuyện lúc trà dư tửu hậu mà thôi. Dù sao, với bọn họ, tiên nhân rốt cuộc là gì, có mấy ai hiểu được? Huống chi... Từ xưa đến nay, đã từng thiếu gì yêu ma trích tinh cử nguyệt, di sơn đảo hải, ngang dọc thiên hạ mà khiến sinh linh đồ thán, tứ hải hỗn loạn? Những kẻ bình phàm như họ, được trốn tránh thì là may mắn, không trốn khỏi thì cũng đành bất lực. Nhưng may thay, đạo lý của thế gian này đâu phải lúc nào cũng tàn khốc vô tình. Thiên đạo diễn biến bốn mươi chín, vẫn còn sinh ra một, còn huống chi là những bách tính bình thường này? Dẫu các tiên nhân thường cao cao tại thượng, nhưng ngoại trừ một vài kẻ cực đoan trong Ma Môn, đại đa số tu sĩ cũng chẳng nguyện tùy tiện giết hại phàm nhân.
Một là vì xuống tay giết mấy con kiến chẳng có gì thú vị. Hai là bởi thiên đạo vô tình, vạn vật bình đẳng, nào đời cho phép một người độc chiếm quyền năng? Với những tu sĩ bình thường, đối với phàm nhân thì ai mà chẳng là tồn tại tuỳ ý di sơn đảo hải, gây tai họa chỉ một thoáng là trời sụp đất nứt? Chỉ riêng lấy Sở Thanh Nghi – một vị tán tiên – ra làm ví dụ, nếu nàng triển khai chiến trận, e rằng cả tòa thành chỉ trong chốc lát đã hóa thành đám tro tàn, dân chúng tan xương nát thịt, không còn hài cốt. Lực sát thương kinh hãi như thế, sẽ khiến bao nhiêu sinh linh vô tội phải chết oan? Những oan hồn ấy sẽ hóa thành ngàn vạn quỷ khí quấn thân, nghiệp chướng nhân quả ấy, một khi dính vào người tu hành, gần như là tử hình — như giòi mọt trong xương, trăm kiếp luân hồi vẫn chẳng tiêu tan, tiền đồ hủy hoại tan tành.
Đặc biệt khi tu đến cảnh giới tán tiên, phải chịu thiên lôi đánh phạt, nếu bản thân mang nghiệp chướng nặng nề, tất cả nghiệp quả ấy sẽ hóa thành muôn vạn đạo lôi kiếp, bổ thẳng vào thân thể, cho đến khi thân bại đạo tiêu mới thôi.
Chính vì vậy, ngoại trừ một vài tu sĩ Ma Môn, đại đa số tu sĩ đều không dễ dàng ra tay hại người phàm thân không võ công. Thậm chí, ai dám vi phạm nhân quả, giết chóc cướp bóc, thì với những tu sĩ đứng đắn, giữ gìn đạo đức, chẳng khác nào một hành vi công đức. Giết trừ ma đầu như thế, tự nhiên được thiên đạo thưởng công, vừa thuận thiên tâm, vừa tích công đức — đối với tu sĩ mà nói, lợi ích nơi đây là vô số, không thể kể xiết.
Với bất kỳ tu sĩ nào, công đức tích lũy trong người có thể gia tăng khí vận bản thân, gặp nạn hóa lành, gặp hung hóa cát. Nếu ai tu sĩ nào công đức đầy đủ dày, đến lúc độ kiếp, uy lực tai nạn sẽ giảm đi ít nhất một nửa, từ đó dễ dàng vượt qua.
Truyện "Tiên Mẫu Công Lược Cải Biên Chương 101: Thành Thây (thượng)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!