Chương 33: Thu hoạch
Đây chính là thứ ngươi che giấu bí ẩn nhất sao?
Lương Nhạc trong lòng không khỏi hơi xúc động.
Vu Văn Long ở tại nơi rất gần chỗ này, đảm bảo nếu xuất hiện bất kỳ biến cố nào, hắn đều có thể tới lấy đi những vật phẩm này trước rồi mới thoát khỏi Thần Đô.
Nhưng hắn hết lần này tới lần khác lại bị bắt khi đang đi theo Lăng Thần Tướng xuất chinh Đông Hải vì làm ác, sau đó bị phát hiện thân phận.
Khi đánh cược tính mạng mạo hiểm trở lại Long Uyên thành, lúc suýt nữa thành công lại bởi vì cơ duyên xảo hợp mà bại lộ bị bắt, cuối cùng bỏ mình.
Hắn đem tin tức duy nhất để lại cho tình nhân của mình, nhưng lại không ngờ đến đồng đảng Cửu Ưởng đã chú ý tới quan hệ nhân tình không bình thường của bọn họ, lo lắng hắn tiết lộ cơ mật nên sớm đã chuẩn bị diệt trừ Phượng Điệp.
Cuối cùng người tới đây, cầm lấy di vật của hắn, lại là Lương Nhạc – Ngự Đô vệ ngay từ đầu đã khiến hắn bị bại lộ.
Cái gọi là thiện ác hữu báo.
Thật đúng là một vòng tuần hoàn a.
Lương Nhạc đem bao khỏa gói kỹ lại lần nữa, lấp lại mặt đất, đóng kỹ cơ quan, đưa mọi thứ trở về hình dáng ban đầu mới cẩn thận từng li từng tí rời đi. Dù cho về sau có người tới nơi này phá giải được mạch suy nghĩ, cũng không có khả năng lấy được những thứ này.
Đuổi kịp trước giờ cấm túc ban đêm để về nhà, chui vào phòng nhỏ của mình, hắn mới bắt đầu động thủ xem xét mấy thứ này.
Thứ đầu tiên hắn cầm lên chính là tấm ngân phiếu kia.
Lương Nhạc không thích tiền, hắn đối với tiền căn bản không có hứng thú.
Sở dĩ cầm cái này trước tiên là vì nó dễ hiểu nhất, chỉ cần nhìn tiệm tiền và kim ngạch là được.
Tấm ngân phiếu này do tiệm tiền Vĩnh Thuận phát hành, mệnh giá hai trăm lượng, thật giả không thành vấn đề, hẳn là lộ phí dự phòng cho lần chạy trốn cuối cùng của hắn.
Ròng rã hai trăm lượng a.
Trừ lần trước tại Chân gia, hai trăm lượng này đã được coi là số tiền nhiều nhất mà hắn từng thấy ở thế giới này.
Hắn cẩn thận gấp nó lại, sợ làm vò nát một chút, thiếp thân để vào trước ngực. Lương Nhạc dự định cũng sẽ lưu số tiền này làm khoản khẩn cấp, tuyệt đối không tùy tiện động vào.
Không cách nào khác, sợ nghèo.
Kim ngạch hai trăm lượng này đối với gia đình hắn mà nói, đủ để được xưng tụng là mức độ một đêm đổi đời!
Cất kỹ ngân phiếu, hắn lại cầm lấy tấm da cổ quái kia.
Đây là một tấm da cổ tàn phá không theo quy tắc, giống như da dê, dưới ánh đèn lại hiện ra kim quang, lớn chừng bàn tay, rất dày, cầm trong tay trĩu nặng. Sở dĩ nói nó kỳ dị là vì thứ này nhìn qua đã rất cổ xưa, liếc mắt là có thể phát giác được cảm giác tang thương trên đó, thế nhưng khi lộ ra ngoài vẫn có thể ngửi thấy mùi máu tươi.
Mặt chính của tấm da có đường vân màu ám kim, chắp vá lại mơ hồ là một chữ "Đấu", nhưng có vẻ không hoàn toàn giống chữ hiện nay, mà giống một loại đồ án vẽ bùa trên phù lục hơn.
Mấu chốt nhất là, Lương Nhạc nhìn nó luôn cảm thấy có một luồng ý chí muốn xông ra khỏi tấm da, đạo vận trong đó dường như cực kỳ mãnh liệt.
Phải chăng đây cũng là một bức quan tưởng đồ ẩn chứa huyền diệu?
Lương Nhạc suy tính một hồi, quyết định lát nữa mới thử nghiệm quan tưởng, trước tiên xem kiện vật phẩm tiếp theo.
Hắn lấy ra thanh trường đao chuôi gỗ mun.
Cây đao này nhìn qua phong cách cũng mười phần cổ xưa, tuổi đời không nhỏ, nửa đoạn dưới thân đao dính không ít bùn đất khô cạn, Vu Văn Long cũng không thèm lau đi.
Nhìn quanh một vòng đều không thấy tên gọi hay ký hiệu gì, hắn quyết định rút ra xem thử.
Sau đó chuyện quỷ dị đã xảy ra.
Tay trái hắn nắm vỏ đao, tay phải nắm chặt chuôi đao, hơi dùng sức, chuôi đao không nhúc nhích tí nào, vẫn cắm chặt trong vỏ.
"Ừm?" Hắn buồn bực một tiếng.
Trên tay tăng thêm mấy phần sức lực, dùng hết cả sức bình sinh.
"Ôi... A!"
Cuối cùng Lương Nhạc dùng hết toàn lực mà vẫn không cách nào rút được cây đao này ra.
"Thật là kỳ quái."
Hắn lật đi lật lại thanh trường đao chuôi gỗ mun, cầm thấy rất nhẹ, chất liệu nhìn cũng không đáng tiền, sao lại khó rút như vậy?
Sẵn tính hiếu kỳ, hắn dứt khoát mang theo trường đao đi ra ngoài, đi vài bước tới nhà Bàng Xuân.
"A Nhạc?" Bàng Xuân đã tan ca nhìn thấy hắn đến, lập tức ra đón, "Có chuyện gì vậy?"
"Giúp ta một việc." Lương Nhạc đưa trường đao cho hắn, "Xem ngươi có thể rút ra không."
"Hắc hắc, đồ chơi nhỏ này, chẳng phải dễ như trở bàn tay... Ngô ngô ngô..." Bàng Xuân tiếp nhận đao, đang định tiện tay rút ra thì phát hiện tay cứng đờ, thế mà thật sự không nhổ ra được.
"Đợi lát nhé, ta thay đổi tư thế."
Bàng Xuân không phục, xuống tấn, hai tay làm bộ, dồn hết sức bình sinh để thử lại lần nữa.
Lương Nhạc ngồi bên thềm đá nhìn hắn dùng lực, xét về góc độ thuần lực lượng, người cao hơn Đại Xuân một hai đại cảnh giới chưa chắc đã mạnh hơn hắn, nếu hắn cũng không rút ra được thì chứng tỏ cây đao này không phải thứ mình có thể suy xét.
"A..." Đại Xuân đang tiếp tục phát lực, đột nhiên vang lên tiếng "xoẹt", chợt nghe hắn kinh hô: "Mở rồi!"
"Ta xem thử!" Lương Nhạc lập tức đứng dậy, xích lại gần xem xét, vỏ đao vẫn kín kẽ, hắn cau mày nói: "Mở chỗ nào?"
Giọng Bàng Xuân buồn bã vang lên: "Đũng quần ta mở rồi."
...
Câu chuyện kết thúc bằng việc Đại Xuân kẹp chặt háng, dùng tư thế như đang buồn tiểu chạy vội vào trong phòng.
Mà thanh trường đao chuôi gỗ mun kia vẫn chưa được rút ra.
Lương Nhạc hậm hực về nhà, đành phải tạm thời cất cây đao này đi, chờ sau này cảnh giới cao hơn mới thử lại.
Bất quá điều này ngược lại chứng minh một điểm, chính là cây đao này tuyệt đối không phải phàm vật. Thứ có thể được Vu Văn Long coi trọng cất giấu như vậy quả nhiên đều có điểm huyền diệu.
Thứ cuối cùng Lương Nhạc mở ra chính là lá thư này.
Giấy thư nhìn còn rất mới, hẳn là mới được Vu Văn Long bỏ vào cách đây không lâu, mở ra xem, chữ viết khá xinh đẹp.
"Tam Tư."
"Xem thư bình an."
"Nghe nói ngươi muốn xuất chinh Đông Hải, cho dù là Hải Nguyệt tiểu quốc cũng không thể chủ quan. Binh đao hung hiểm, chỉ nguyện sớm về."
"Gần đây Ưởng Thổ rét lạnh, phụ cận Huyễn Thần phong đã đóng băng, bách thú không tới, truyền tin gian nan. Trời đông giá rét ở Cửu Ưởng xa không phải Dận triều có thể so sánh, thời tiết lúc nóng bức lại nóng hơn Dận triều rất nhiều, rừng rậm cánh đồng hung hiểm, chướng khí vạn năm không tan, quả thật không sánh được với đại địa Cửu Châu."
"Nhưng ta sinh ra ở nơi này, vạn bất đắc dĩ. Chỉ mong ngày đông sớm qua, xuân về hoa nở, còn nhớ rõ năm đó ngày ngươi và ta gặp lại chính là xuân quang tháng ba, cỏ xanh núi biếc."
"Đúng rồi, chuyện lần trước nhắc tới cuối cùng đã có kết quả. Món đồ kia sắp xuất thế, dường như ở ngay mảnh đất phía nam Long Uyên thành, thuận theo địa mạch lưu động, lúc ẩn lúc hiện. Mấy vị tế tư đều từng thử thôi diễn, cuối cùng không ai tính ra được. Ta nghĩ dù đổi lại là người của Vấn Thiên lâu ở Thần Đô hay mạch Ma Y của huyền môn thì hẳn cũng không cách nào xác định vị trí."
"Bọn họ muốn ta đi hỗ trợ, nhưng tóc ta đã bạc đi nhiều, không muốn dính vào những chuyện này nữa. Ta nguyện ý lưu lại Huyễn Thần phong đã là hồi báo lớn nhất đối với Cửu Ưởng, sự khinh miệt sinh mạng của các tế tư khiến ta thật quá chán ghét."
"Nếu Cửu Ưởng và Cửu Châu không còn chinh chiến, người người trên thế gian đều có thể yêu nhau, thì tốt biết bao."
"Tiên Nhạc kính thư."
Lương Nhạc xem xong một lượt từ trên xuống dưới, gấp giấy thư lại nhét vào phong bì, cất kỹ lần nữa.
"Tam Tư" chinh chiến Đông Hải trong thư không cần nghĩ nhiều, tự nhiên là vị thần tướng trẻ tuổi nhất bước ra từ quân đội Dận triều, hiện đang được trọng dụng – Lăng Tam Tư.
Thời điểm gửi thư là mùa đông, lúc đó chính là lúc Lăng Tam Tư suất quân xuất chinh Hải Nguyệt quốc.
Còn "Tiên Nhạc" kia hẳn là một nữ tử, hơn nữa còn ở tại Huyễn Thần phong của Cửu Ưởng, tuyệt đối không phải người phàm tục.
Huyễn Thần phong chính là ngọn núi từ thời thượng cổ được Sở Thánh chém xuống từ Thiên giới, về sau được Cổ Ưởng quốc xem như thánh sơn, hiện tại cũng là nơi các bộ lạc Cửu Ưởng cùng tôn thờ, chỉ có tế tư mới có thể sinh sống trên đó.
Tế tư Cửu Ưởng tương tự như thần quan của Dận triều, đều là những bí thuật sư có thiên phú dị bẩm, triệu người khó tìm được một.
Một nữ tử như vậy lại viết thư tình cho Lăng Tam Tư...
Lượng thông tin này có chút quá lớn.
Chỉ là thư này sao lại bị Vu Văn Long chặn được?
Bất quá hắn vốn làm việc dưới trướng Lăng Tam Tư, lại là gián điệp Cửu Ưởng, phát hiện ra chút manh mối cũng là điều có thể.
Hắn giấu đi có lẽ là muốn giữ lại để sau này uy hiếp Lăng Tam Tư hoặc nữ tử kia, dù sao cả hai đều là người có quyền cao chức trọng, một khi bị lộ chuyện thông đồng với địch, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.
"Tê..." Lương Nhạc bỗng nghĩ đến một khả năng.
Vu Văn Long đã bị bắt trong quân, nhưng hắn lại có thể đào thoát trên đường áp giải đến Thần Đô. Mặc dù tu vi của hắn không yếu, âm hiểm xảo trá, nhưng liệu có khả năng nội dung trong phong thư này cũng có tác dụng không?
Loại chuyện này tốt nhất không nên nghĩ nhiều.
Dù sao hắn cũng không định dính vào chuyện của người khác, cũng không có tâm tư uy hiếp ai.
Trong phong thư này, ngoài chuyện bát quái kia ra, điều khiến Lương Nhạc chú ý nhất chính là bảo vật nghe nói sắp xuất thế kia.
Rốt cuộc là thứ gì mà có thể khiến Huyễn Thần phong ở Cửu Ưởng xa xôi cũng phải để tâm, thôi diễn nhiều lần như vậy?
Mà lại ngay tại phía nam Long Uyên thành...
Lại là thành nam, sao dạo này thành nam náo nhiệt thế này?
Khoan đã...
Nếu nói như vậy, thời gian nữ tử này gửi thư chẳng phải là lúc Thông Thiên tháp gặp sự cố sao? Phải chăng giữa hai việc này còn có liên quan?
Lương Nhạc mơ hồ có cảm giác, từng sự việc này giống như một tấm lưới lớn, bao phủ lấy mảnh đất phía nam Long Uyên thành này.
"Thôi, không nghĩ nữa." Hồi lâu sau, hắn cười lắc đầu, "Dù sao có bảo bối gì cũng không rơi vào tay ta, trừ phi nó tự chui lên từ dưới đất nhà ta."
Xem qua một lượt, thực tế thứ hữu dụng nhất chính là tấm ngân phiếu kia, mấy thứ phía sau tạm thời đều chưa thấy có giá trị thực tế gì.
Ấy, suýt nữa thì quên.
Lương Nhạc lấy ra tấm da cổ chữ Đấu, điều chỉnh thần thức, thử tiến hành quan tưởng.
Hắn tập trung ánh mắt và thần niệm vào chữ trên tấm da cổ, nhìn chằm chằm vào nó, từ từ chìm sâu vào...
Oanh ——
Chỉ trong nháy mắt, đạo vận trong đó như dòng lũ xông tới, không, giống như trời long đất lở! Cường độ này dù có một trăm bức quan tưởng đồ công pháp gộp lại cũng không đủ để sánh bằng.
Nó tới quá mãnh liệt, bên tai Lương Nhạc thậm chí còn vang lên tiếng rít.
Đột nhiên.
Ý niệm của hắn xuất hiện trong một không gian hỗn độn đen kịt, cũng có thể thế giới này vốn không phải như vậy, mà là thần thức của hắn không đủ để diễn hóa toàn cảnh.
Trong bóng tối, một giọng nói uy nghiêm như tiếng chuông đồng vang lên, chấn động như sấm rền.
"Đấu!"
Lại một tiếng oanh vang lên, hai mắt Lương Nhạc tối sầm, dứt khoát hôn mê bất tỉnh.
...
"Người trẻ tuổi, hoan nghênh tiến vào Cửu Bí chi cảnh."