Tiên Tôn Mù Mắt

Chương 1

Chương 1
Ta hồn lìa khỏi xác, nhập vào một con rối.
Chủ nhân của con rối ấy chính là Tiên Tôn thần bí nhất Tam Giới.
Ngày ngày kề cận bên nhau, hắn mù mắt nên nhận ra sự tồn tại của ta, còn ta cũng ngày càng được đằng chân lân đằng đầu.
“Ta đã ăn bánh ngọt mà nữ tu kia mang tới.”
“Không sao.”
“Ta lỡ tay đốt mất mấy quyển tiên tịch.”
“Không ngại.”
“Ta uống quá nhiều rượu ủ, đêm nay có thể mượn giường của ngài ngủ một đêm không?”
“Im miệng.”
Về sau, đôi mắt của Tiên Tôn sắp khỏi hẳn. Ta nghe hắn nói với người khác:
“Chỉ là một cô hồn vô danh mà thôi, sao xứng để đem ra so sánh với nàng ấy?”
Thì ra từ đầu đến cuối, hắn chỉ mượn thân xác sống động này để nuông chiều người mà hắn nhớ nhung nhất trong lòng.
Ta uống Ly Hồn Thảo, rời khỏi thân thể con rối.
Tiêu Nguyên Khanh, chẳng phải năm trăm năm trước ta đã từng nói với chàng rồi sao?
Cứ bước về phía trước.
Đừng ngoảnh đầu lại.
...
Ta tỉnh rồi.
Cơ thể cạn kiệt linh lực nói cho ta biết, người tỉnh lại là “ta”, không phải “nàng”.
Đường muội Tô Từ là người đầu tiên chạy tới.
Nàng ta lệ quang lấp lánh, đẹp tựa hoa lê đẫm mưa:
“Tô Doanh tỷ là huyết mạch duy nhất mà đại bá để lại trên đời. Nếu có mệnh hệ gì, chúng ta biết ăn nói thế nào với Thiên Khư Tông đây?
“Ba năm qua tỷ hôn mê bất tỉnh, phụ thân và muội thay phiên truyền linh lực, duy trì thân xác tàn tạ của tỷ, chỉ mong một ngày tỷ có thể tỉnh lại.
“Ông trời thương xót, cuối cùng tỷ cũng sống sót rồi.”
Ta đứng dậy, chậm rãi ngồi trước bàn trang điểm, nhìn người phụ nữ xa lạ trong gương.
Những vết sẹo đỏ sẫm chằng chịt phủ kín gương mặt nàng, kéo dài từ cổ xuống tận thân thể.
Chân tay, cánh tay, lồng ngực... tất cả đều là dấu tích mà ngọn lửa để lại.
Tô Từ nghẹn ngào an ủi:
“Dù lên trời hay xuống đất, muội cũng sẽ tìm cho bằng được linh dược để giúp tỷ khôi phục dung mạo.
“Chỉ là còn một chuyện... tỷ đừng quá để tâm.”
Ta khàn giọng hỏi:
“Chuyện gì?”
“Phụ thân đã hết lời khuyên can, nhưng Thẩm gia nhất quyết muốn hủy hôn.
“Họ cho rằng tỷ không có thiên phú tu đạo, linh lực thấp kém, giờ lại trở thành phế nhân mặt mũi biến dạng.
“Nhưng nếu đổi thành muội xuất giá, họ lại bằng lòng suy xét.
“Tỷ cũng biết đấy, phụ thân luôn xem Thẩm công tử như con ruột. Người không muốn hai nhà mất hòa khí nên đã đồng ý. Một năm trước, muội đã đính hôn với Thẩm công tử rồi...”
Ta khẽ vuốt gò má trong gương, mỉm cười nhàn nhạt:
“Vốn chỉ là hôn ước do trưởng bối định ra từ thuở nhỏ. Ta chưa từng có tình ý với Thẩm Huy.
“Như vậy cũng tốt.”
Đáy mắt Tô Từ thoáng hiện vẻ kinh ngạc.
Sau đó là ngạo mạn, kiêu căng và khinh miệt của kẻ đã đạt được mục đích.
“Tỷ có thể buông bỏ, vậy thì không gì tốt hơn.
“Tỷ cứ dưỡng thương cho khỏe. Tháng sau là đại hội tỷ thí của tông môn. Đến lúc đó, phụ thân nhất định sẽ tìm cho tỷ một lang quân như ý đáng để gửi gắm cả đời.”
Gương mặt ta bình thản như mặt nước.
Nhưng trong tay áo, bàn tay đã siết chặt thành quyền, ép bản thân phải bình tĩnh.
Tô Từ...
Đường còn dài.
Sau ba năm hồn phách phiêu bạt rèn luyện, ta đã không còn là Tô Doanh của ngày trước nữa.
Những gì ngươi nợ ta.
Những gì cả nhà ngươi nợ ta.
Kể từ hôm nay, ta sẽ đòi lại từng chút một.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất