Chương 2
Đêm ấy, Thẩm Huy trèo tường đến gặp ta.
Chàng nắm lấy tay ta qua lớp tay áo rồi quỳ xuống.
“Lúc nàng nguy trong sớm tối, họ lại chưa từng cho ta gặp nàng.
“Ta như mất hồn mất vía, sống mơ màng hơn hai năm trời. Ban đầu, ta không chịu hủy hôn.
“Mãi đến một năm trước, ta say khướt một trận. Không hiểu sao lại đi tới Thiên Khư Tông.
“Trong lúc đầu óc quay cuồng, có người dìu ta vào phòng, kéo ta lên giường, đưa trà cho ta giải khát.
“Chẳng bao lâu sau, cơ thể ta nóng như bị lửa thiêu đốt, trong lòng dâng lên cảm giác ngứa ngáy kỳ lạ.
“Một làn hơi mát áp lên ngực ta. Ta hoàn toàn mất lý trí, ôm chặt lấy thứ mát lạnh ấy, mặc sức giày vò, điên cuồng chiếm đoạt...
“Hôm sau tỉnh dậy...”
“...”
“Tô Từ quần áo xộc xệch, quay lưng về phía ta mà khóc.”
“Tiểu Doanh, ta sai rồi.
“Nàng còn muốn ta nữa không?”
Ta giơ tay, lặng lẽ tháo lớp vải che mặt xuống, để lộ khuôn mặt đáng sợ như ác quỷ bước ra từ địa ngục.
Mặc kệ vẻ kinh hãi trong mắt Thẩm Huy, ta lạnh nhạt nói:
“Đây là dung mạo hiện giờ của ta.
“Đáng sợ lắm phải không?
“Ai cưới ta, e rằng đêm nào cũng gặp ác mộng, ăn ngủ chẳng yên.
“So với nhan sắc hoa nhường nguyệt thẹn của Tô Từ...
“Chàng dám chọn ta sao?”
Thẩm Huy sợ hãi bỏ chạy.
Chỉ còn lại một mình ta đứng lặng nơi đó.
Nữ nhân nếu chưa từng mất đi dung nhan, sẽ chẳng biết ai thật lòng.
Nam nhân nếu chưa từng mất hết công danh, sẽ chẳng hiểu ai là chân tình.
Nhưng ta vẫn còn chưa nói hết.
Đây chỉ là...
Dung mạo hiện giờ của ta mà thôi.
...
Đại hội tỷ thí tông môn năm năm mới tổ chức một lần.
Các tông môn đều cử ra những đệ tử xuất sắc nhất, mong giành chiến thắng để chứng minh thực lực của bản môn.
Những người nổi bật nhất thậm chí còn có cơ hội được các đại tông môn hàng đầu để mắt tới, nhận lấy cành ô liu mời chào.
Phía trước khán đài bỗng bùng nổ tiếng reo hò vang dội.
Trên đài thí luyện, Thẩm Huy vừa giành thêm một trận thắng.
Thân hình chàng cao thẳng như trúc, dải buộc tóc trắng như tuyết tung bay trong gió.
Thanh trường kiếm trong tay đang vững vàng chỉ thẳng vào giữa chân mày của một tráng hán lực lưỡng.
“Đa tạ đã nhường.”
Tô Từ si mê nhìn Thẩm Huy, ánh mắt dịu dàng như nước.
Một nữ tử áo đỏ đi cùng nàng cười trêu:
“Đông sắp tới rồi, nhạn cưới khó tìm vô cùng. Nghe nói Thẩm Huy sẵn sàng bỏ ra số tiền lớn nhờ người lên phía bắc săn nhạn, chuyện này đã truyền khắp nơi rồi.”
Nàng bật cười:
“Trong vòng một canh giờ, đây đã là trận thứ năm hắn thắng liên tiếp. Linh lực xuất chúng như thế, lại thêm một mỹ nhân sắp xuất giá như ngươi, đúng là trời sinh một đôi.”
Tô Từ đắc ý, giả vờ đưa tay đánh bạn.
Đúng lúc ấy nàng thoáng nhìn thấy ta đang đội mũ che mặt.
“Con nha đầu chết tiệt, còn dám trêu ta. Coi chừng ta xé cái miệng nhỏ của ngươi đấy.”
Nữ tử kia chỉ về một tòa lầu ngắm cảnh phía sau đài thí luyện, thao thao bất tuyệt:
“Nghe nói lần này Tiêu Dao Tông phái Hạ Chi Diễm tới xem thi đấu.
“Nếu vị hôn phu của ngươi giành được quán quân, lại may mắn được Hạ công tử coi trọng, thì phúc khí ngập trời còn ở phía sau nữa.”