Tiên Tôn Mù Mắt

Chương 4

Chương 4
“Không biết tự lượng sức mình!”
Thấy ta vẫn còn đứng đó dõi mắt nhìn sang, nữ tử áo đỏ lạnh lùng cười nhạo:
“A Từ, ngươi còn phí lời với nàng ta làm gì?
“Hạ Chi Diễm là nhân vật được muôn người nâng niu như trăng sao vây quanh. Ngay cả vị Tiên Tôn trong Thần Cung kia, hắn cũng từng có giao tình.
“Tỷ tỷ Tô Doanh à, tư chất của tỷ tầm thường, dung mạo lại đã bị hủy hoại. Đừng nói xách giày cho Hạ Chi Diễm, tỷ còn chẳng xứng nữa kìa. Cóc ghẻ mà cũng đòi ăn thịt thiên nga sao?
“Theo ta thấy, tỷ cứ tìm đại một nam nhân linh lực thấp kém trong mấy tông môn hạng bét này đi.
“Ít nhất còn có Thiên Khư Tông chống lưng cho tỷ. Sau này cũng dễ bề khống chế phu quân, khỏi phải chịu quá nhiều ức hiếp ở nhà chồng.
“A Từ, ngươi nói xem có phải đạo lý này không? Ha ha ha!”
Tiếng cười khoa trương vang lên, khiến không ít người xung quanh ngoái đầu nhìn lại.
Tô Từ che miệng, dời ánh mắt sang nơi khác, hoàn toàn không có ý ngăn cản.
Nữ tử áo đỏ cười nhạo cho thỏa thích rồi lại chuyển đề tài:
“Nhắc đến Tiên Tôn, ta thật tò mò. Bế quan đã hơn trăm năm, có ai từng nhìn thấy bộ dạng của hắn chưa? Không biết là kẻ thấp bé thô kệch hay mặt mũi chuột chù?”
Tô Từ nhỏ giọng:
“Năm đó ngài hàng yêu bị tổn thương nguyên thần, hiện đang tĩnh dưỡng.”
“Ngài ấy là người đầu tiên phi thăng trong vạn năm qua. Chỉ chút tổn hại nguyên thần thôi mà phải dưỡng thương cả trăm năm vẫn chưa hồi phục sao?
“Ta còn nghe nói, sinh hoạt hằng ngày của Tiên Tôn đều cần một tỳ nữ hầu hạ bên cạnh. Biết đâu một thân thần lực đã sớm phế bỏ, hiện giờ chỉ là một kẻ vô dụng không thể tự lo liệu, chỉ mang hư danh mà thôi.
“Ha ha, biết đâu giữa hắn và tỳ nữ kia còn có chuyện mờ ám không thể nói rõ.”
“Câm miệng!”
Ta không thể nhịn thêm được nữa, cơn giận bùng lên dữ dội.
“Chính tâm địa các ngươi bẩn thỉu nên nhìn đâu cũng thấy ô uế! Tiên Tôn chấp chưởng Tam Giới, bảo hộ chúng sinh an bình, há cho phép các ngươi tùy ý khinh nhờn?”
Nữ tử kia nhếch môi cười.
Đầu ngón tay nàng ta thấp thoáng linh lực mang theo sát ý, như muốn đánh thẳng về phía ta:
“Ta bẩn? Có bẩn bằng gương mặt của ngươi không?
“Đến Luyện Khí kỳ còn chẳng đột phá nổi, vậy mà dám lớn tiếng với ta? Nếu không nể mặt A Từ, ta chỉ cần động một ngón tay là lấy được mạng ngươi!
“Miệng mọc trên người ta, ta muốn nói gì thì nói, muốn sỉ nhục ai thì sỉ nhục—”
Nụ cười trên mặt nàng ta đột ngột cứng lại.
Tô Từ khó hiểu hỏi:
“Ngươi sao vậy?”
Ngay sau đó, chỉ nghe liên tiếp những tiếng “bụp bụp” vang lên từ phía dưới váy nàng ta. Trong không khí nhanh chóng lan tỏa một mùi hôi thối nồng nặc.
Một nam tu đứng gần cau mày bịt mũi, vội vàng phất tay áo lùi ra xa:
“Ăn thứ gì mà thối thế này...”
Nữ tử áo đỏ đỏ bừng cả mặt. Bỗng toàn thân run lên, nhấc chân định bỏ chạy.
Nhưng đã không còn kịp nữa.
Chất bẩn từ cơn tiêu chảy theo tà váy đỏ chảy xuống từng dòng, nhỏ tong tong trên mặt đất. Nơi nàng ta đi qua đều để lại những vệt vàng nhão khiến người ta buồn nôn.
Vài nữ tu thất thanh hét lên:
“A a a! Ghê tởm quá!”
Ta bình thản phủi đi chút bột thuốc còn sót lại giữa các kẽ tay, nở một nụ cười chân thành.
Có những người, khi cái bụng bận rộn rồi, cái miệng sẽ không còn rảnh rỗi nữa.
...
Trên đường trở về, sắc mặt Tô Từ vô cùng khó coi.
Tỷ muội tốt của nàng ta mất mặt trước đám đông, còn chiếc khăn tay thêu cho Thẩm Huy cũng chẳng có cơ hội trao đi.
Trên khăn dùng loại tơ quý giá thêu một đôi uyên ương. Chỉ tiếc tay nghề quá vụng về, nhìn chẳng giống uyên ương mà giống hai con gà rơi xuống nước hơn.
Ta không đúng lúc mà hỏi một câu:
“Muội muội, ngọc giản ngôn linh của phụ mẫu ta... có phải đang ở chỗ muội không?”
Nàng ta khựng lại, trong mắt thoáng hiện vẻ hoảng loạn:
“Ngọc giản gì cơ? Ta chưa từng nghe phụ thân nhắc đến. Đại bá và đại bá mẫu mất quá đột ngột, có lẽ trong lúc hỗn loạn đã thất lạc rồi.”
Ta thở dài đầy tiếc nuối:
“Ngọc giản ấy là tín vật hiệu lệnh tông môn. Tuy không phải thần khí thượng cổ gì, nhưng lại là kỷ vật duy nhất họ để lại cho ta... Thật đáng tiếc.”
Bầu trời đột nhiên đổ tuyết.
Ta khẽ rùng mình, đưa tay hứng lấy.
Những bông tuyết lạnh giá vừa chạm vào lòng bàn tay đã lập tức tan ra.
Ta nhớ, thân thể của Cận Sương Dư cũng có thể cảm nhận được nóng lạnh.
Khác ở chỗ, nàng là khôi lỗi cấp Nguyên Anh, trong cơ thể luôn tồn tại linh lực hùng hậu, đủ để chống lại cái nóng thiêu đốt và giá lạnh khắc nghiệt.
Nhưng đêm đầu tiên ta đến Huy Dạ Cung, ta hoàn toàn không biết điều đó.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất