Chương 5
Đêm ấy cũng là một đêm tuyết rơi.
Khi linh hồn ta hoàn toàn dung hợp với thân thể, tầm nhìn dần trở nên rõ ràng, giữa làn hơi nước mờ ảo chợt vang lên giọng nói của một nam nhân:
“Sương Dư, lại đây.”
Đầu óc còn chưa kịp suy nghĩ, thân thể đã mất khống chế. Ta nâng bộ bạch y đặt bên cạnh lên, bước sâu vào màn sương.
Có người từ trong dục trì bước ra.
Tiếng nước tí tách vang lên không dứt.
Cuối cùng, hắn dừng lại trước mặt ta.
Một áp lực khó lòng diễn tả khiến ta không thể ngẩng đầu lên, nhưng ánh mắt lại vô thức rơi thẳng xuống ngực người nọ.
Những giọt nước trong suốt, óng ánh như ngọc đang chậm rãi lăn trên lồng ngực trần của hắn.
Xuống dưới...
Lại xuống dưới nữa...
“Sương Dư?”
Ta lập tức hoàn hồn, hoảng hốt nhắm chặt mắt lại, trái tim đập thình thịch như trống trận.
Quỷ thần ơi!
Sương Dư là ai?
Tên vô liêm sỉ này lại là kẻ nào?
“Mặc y phục cho bản tôn.”
Đôi tay ta quả nhiên lại tự động cử động.
Bộ hoa phục trắng như tuyết này, trên tay áo thêu tiên hạc cùng mây lành. Hình đồ Tam Viên, Tứ Tượng và Nhị Thập Bát Tú trải dài từ cổ áo đến tận sau lưng không thấy điểm cuối, tựa một bức họa bao la hùng vĩ.
Sau khi mặc y phục xong, cảm giác áp bức kia cũng theo đó tan biến.
Ta lúc này mới ngẩng đầu lên, nhìn rõ gương mặt hắn.
Tuyệt sắc.
Tiên phẩm.
Kinh diễm đến mức khiến người ta ngỡ ngàng.
Tựa như mọi ngôn từ trên thế gian đều trở nên nghèo nàn, không có chữ nào đủ thích hợp để miêu tả dung nhan ấy.
Thế nhưng...
Hắn là người mù.
Đôi mắt phủ một tầng trắng xám nhàn nhạt, ánh nhìn trống rỗng và vô hồn.
Thảo nào.
“Bản tôn đã tắm xong. Ngươi cũng cởi y phục xuống hồ, thanh tẩy thân thể đi.
“Đã lâu không chạm nước, e rằng đã nhiễm không ít bụi bẩn.”
Ừm...
Ừm?
Ta muốn che lấy ngực mình, nhưng đôi tay lại một lần nữa nghe theo mệnh lệnh, không chút do dự tháo từng nút áo.
Y sam rơi xuống đất.
Làn da trắng như tuyết hoàn toàn lộ ra.
Đó là một đêm vô cùng quỷ dị.
Ta đã cho rằng mình sẽ chết.
Nhưng linh hồn ta vẫn lưu luyến nhân gian, dừng bước trước cầu Nại Hà, rồi phiêu đãng đến bên cạnh Tiêu Nguyên Khanh.
...
Huy Dạ Cung rộng lớn vô cùng.
Rộng đến mức ta mất trọn ba ngày mà vẫn không tìm được lối thoát để bỏ trốn.
Ta nghĩ, một mình Tiêu Nguyên Khanh sống ở nơi này hẳn là rất cô đơn, nên mới nghĩ mọi cách dùng linh mộc hóa thành một con rối vô tri vô giác để bầu bạn bên mình.
Hắn còn truyền vào đó linh lực cấp Nguyên Anh mà biết bao tu sĩ cả đời tu luyện cũng khó lòng chạm tới.
Thậm chí còn đeo cho nàng thượng cổ thần khí Lưu Quang Kiếm.
Thật đúng là dùng dao mổ trâu để giết gà.
Nhưng dung mạo của Cận Sương Dư quả thực quá đỗi mỹ lệ.
Đặc biệt là đôi mày mắt long lanh ấy, tựa cánh chim lướt qua mặt hồ xuân, làm kinh diễm cả vạn dặm non sông.