Tiên Tôn Mù Mắt

Chương 6

Chương 6
Công việc trong Huy Dạ Cung không nhiều.
Cận Sương Dư chẳng qua chỉ là đôi mắt thay hắn nhìn ngắm thế gian.
Pha trà dâng thuốc, quét dọn lau chùi, đọc tiên tịch cho hắn nghe, tất cả đều do ta làm thay.
Chỉ là chẳng hiểu vì sao, kể từ đêm đầu tiên gặp mặt ấy, hắn không còn gọi ta vào hầu hạ trong hồ tắm nữa.
Cuộc sống của thần tiên thật nhàm chán.
Cho đến một ngày nọ, có một con chim họa mi bay tới.
Nó nhỏ nhắn xinh xắn, tiếng hót du dương, phần bụng điểm một nhúm lông vàng ấm áp.
Ta lén giấu nó đi, nhân lúc Tiêu Nguyên Khanh đã ngủ say, liền trò chuyện với nó để giải khuây.
“Căn phòng này của Cận Sương Dư đón nắng lắm. Cứ đến giữa trưa là sáng đến mức chẳng mở nổi mắt.”
Ta quả quyết:
“Tiêu Nguyên Khanh chắc đang coi con rối như một cái cây mà nuôi dưỡng. Ép nàng hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt, mong nàng sớm đâm chồi nảy lộc.”
Con họa mi khựng lại, rồi cúi đầu chỉnh sửa lông cánh.
“Bầu trời đầy sao ở Huy Dạ Cung đẹp biết bao, tiếc là con rối này bị đặt cấm chế, cứ đến giờ Hợi là bắt đầu buồn ngủ.”
“Ngáp——”
“Thấy không, ta phải đi nằm rồi...”
Con họa mi ngẩng cái đầu nhỏ lên, chớp chớp mắt nhìn ta.
Ta khép bàn tay lại, ôm gọn nó trong lòng bàn tay, ghé mặt tới đầy thân mật, bất giác nảy sinh cảm giác đồng bệnh tương lân.
“Tiểu gia hỏa, ngươi cũng lạc mất nhà, chẳng biết đi đâu phải không?
“Hay ta gọi ngươi là Tiểu Lạc nhé?”
...
Sau đại hội tỷ thí của tông môn, nữ tử áo đỏ được đón về nhà.
Nhưng từ đó nàng vẫn luôn thất thần, tinh thần hoảng loạn.
Cha mẹ nàng đích thân tìm đến cửa, khẩn cầu Tô Từ đi an ủi.
Nàng ta chính khí lẫm liệt đáp:
“Các người nên đi tìm kẻ hạ độc mới phải. Nếu không thì cũng nên mời một vị thần y cao minh đến chữa trị cho nàng ấy.
“Ta sắp xuất giá. Nếu vì chuyện này mà hung thủ ghi hận, gây họa cho ta, khiến nhân duyên tốt đẹp bị hủy hoại, ai sẽ bồi thường cho ta?”
Khi Tô Từ bị người ta chỉ mặt mắng là giả nhân giả nghĩa, ta vừa hay lẻn vào phòng nàng ta.
Sau đó, ta tìm thấy một ngọc giản ngôn linh được giấu trong ngăn bí mật của hộp trang điểm.
Ta lặng lẽ niệm khẩu quyết, giải phóng lời trăng trối được lưu giữ bên trong.
“Ngày nay ta cùng thê tử tiến vào thâm sơn hàng phục hổ yêu. Nếu chẳng may bỏ mạng nơi đây, tiểu nữ Tô Doanh sẽ kế nhiệm chức Tông chủ. Xin gửi gắm đứa trẻ cho chư vị đồng môn, mong mọi người đừng lừa gạt, đừng ức hiếp nó. Như vậy, dưới suối vàng ta cũng được yên lòng.”
Nước mắt nóng hổi lập tức trào ra.
Ta nghiến răng, mạnh tay lau sạch.
Nhân lúc hỗn loạn, ta rời khỏi tông môn, đi tới một con hẻm bình thường không có gì nổi bật.
Cuối hẻm có một gia đình bán hoành thánh.
Bà chủ vừa kiên nhẫn dỗ dành đứa trẻ đòi ăn kẹo bên chân mình, vừa múc nước dùng nghi ngút khói chan lên những viên hoành thánh da mỏng nhân đầy, rồi rắc thêm một nắm hành xanh, hương thơm lan tỏa khắp nơi.
Sau khi lấp đầy chiếc bụng đói, ta đặt lại vài hạt đậu vàng.
Người phụ nữ lau tay trên chiếc tạp dề dính đầy dầu mỡ, nở nụ cười lấy lòng bước tới.
“Khách quan, người trả nhiều quá rồi.”
Ta mỉm cười, ngoắc ngón tay với bà.
Bà cúi sát vành mũ che mặt của ta, nghe thấy ta thấp giọng hỏi:
“Lâm Đại Hải đang ở đâu?”
Sắc mặt người phụ nữ lập tức trắng bệch.
“Cô nương tìm nhầm người rồi chăng?”
Ta nâng tay, đổ toàn bộ phần nước canh còn sót lại trong bát xuống đất.
Những cọng hành xanh vẫn còn nguyên vẹn.
“Quản sự của Thiên Khư Tông giờ lại làm rùa rụt cổ, lấy vợ con ra làm lá chắn sao?
“Mau gọi ông ta ra đây.
“Ta đã hạ độc con gái ngươi rồi. Chờ đến khi nước canh trên mặt đất này đóng thành băng, con bé sẽ chẳng còn mạng để ăn kẹo nữa đâu.”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất