Chương 4
Môi mím chặt, gương mặt đầy vẻ khó chịu, đang trừng trừng nhìn tôi.
Tôi chỉ vào mình.
“Em nói chị đấy à?”
Cậu bé hừ lạnh một tiếng.
Xem như ngầm thừa nhận.
Lục Chiêu bất mãn trừng cậu.
“Cô cháu không phải đồ ngốc. Chỉ là... không dùng hết đầu óc thôi.”
Tôi: “...”
“Với lại điểm còn chưa công bố mà. Biết đâu cháu với cô là hạng nhất thì sao?”
Thổi phồng quá rồi.
Hai cô cháu tôi đâu có bản lĩnh ấy.
“Lục Bảo Châu và cháu trai Lục Chiêu đạt tổng điểm 105, xếp hạng năm.”
“...”
“Quả nhiên là đồ ngốc.”
Cool boy khẽ nhếch môi, lạnh lùng buông một câu.
Tôi nhịn hết nổi.
“Bạn nhỏ này, em vô lễ thật đấy. Chê chị là đồ ngốc, vậy em được bao nhiêu điểm?”
Cậu bé kiêu ngạo hất cằm.
“Điểm tuyệt đối!”
Tôi tặc lưỡi.
“Chậc~”
Lục Chiêu cũng kéo dài giọng.
“Xí~”
Có lẽ từ bé đến giờ cậu chưa từng gặp hai người mặt dày như chúng tôi.
Mặt cậu đỏ bừng vì tức.
“Rồi hai người sẽ biết ngay thôi.”
Nói xong, cậu chăm chú nhìn nhân viên đang đọc kết quả.
Nhân viên hắng giọng.
“Thẩm Thanh Hạc và cháu trai Thẩm Yến đạt tổng điểm 250, xứng đáng là hạng nhất.”
Tôi sững người.
Thẩm Thanh Hạc?
Là người mà tôi đang nghĩ đến sao?
Theo bản năng, tôi đảo mắt nhìn quanh.
“Đừng tìm nữa. Chú út không có ở đây. Công ty đột xuất có việc nên chú ấy quay về rồi.”
Thẩm Yến khoanh hai tay trước ngực, bình thản nói.
Ánh mắt thằng bé như thể đã nhìn thấu mọi suy nghĩ của tôi.
Đúng là trẻ con thời nay chẳng đáng yêu chút nào.
Tôi mặc kệ cậu.
Kéo Lục Chiêu, lúc này đang chạy nhảy khắp nơi, đi tìm chỗ ở.
Đúng là hết nói nổi!
Tổ chương trình chẳng phải người.
Đã bảo là nhà tranh thì đúng thật là nhà tranh.
Không pha chút giả dối nào.
Trước khi mở cửa, tôi dừng bước, cố làm ra vẻ nghiêm túc.
“Không về biệt thự của em đi, cứ theo bọn chị làm gì?”
Thẩm Yến, cục bột nhỏ này, đã đi theo hai cô cháu tôi suốt một quãng đường.
Lúc đầu còn có thể nói là tiện đường.
Giờ đã đứng trước cửa rồi mà cậu vẫn chẳng có ý định rời đi.