Chương 5
Cậu mím môi.
“Chú út bảo em đi theo chị.”
Tôi lập tức bốc hỏa.
Một người yêu cũ đạt chuẩn thì nên biến mất như đã chết rồi mới đúng.
Nhưng bảo tôi nói lời khó nghe với một đứa trẻ thì tôi lại không làm được.
Bất đắc dĩ, chỉ đành để cậu vào cùng trước.
Lục Chiêu khẽ kéo tay tôi.
“Cô ơi, chú út của cậu ấy là ai vậy?”
Tôi cười mà như không cười.
“Một tên máu lạnh, vô tình, chẳng có chút tình người.”
Lục Chiêu nhíu đôi mày nhỏ.
“Cô ơi, đó là cái gì vậy?”
Tôi bình thản đáp:
“Không phải thứ gì ra hồn cả.”
...
Đã quá lâu rồi tôi không tham gia chương trình, đến mức quên mất máy quay sẽ ghi lại toàn bộ những gì vừa xảy ra.
Đến khi hoàn hồn, tôi vội quay sang hỏi đạo diễn xem có thể cắt đoạn này đi được không.
Đạo diễn cười hiền như Phật Di Lặc, nhưng lời nói ra lại như sét đánh giữa trời quang.
“Tiểu Lục à, chương trình của chúng tôi là phát sóng trực tiếp, không thể cắt được.”
Chuyện quan trọng như phát sóng trực tiếp mà chị Lý lại không nói với tôi một tiếng.
Tôi tức đến mức lập tức lấy điện thoại định gọi cho chị ấy.
Đúng lúc đó, một cuộc gọi không lưu tên hiện lên màn hình.
Nhìn dãy số quen thuộc kia, tôi ngẩn người vài giây mới nhấn nút nghe.
Điện thoại kết nối.
Bầu không khí im lặng đến lạ.
Ngay lúc tôi mất kiên nhẫn định cúp máy, giọng nói trầm thấp, đặc biệt và rất dễ nghe của Thẩm Thanh Hạc vang lên.
“Tôi còn tưởng em sẽ không nghe điện thoại của tôi.”
Tôi cau mày.
“Có việc gì?”
Anh im lặng chừng một, hai giây rồi chậm rãi nói:
“Công ty xảy ra chút việc đột xuất. Tôi muốn nhờ em trông Thẩm Yến giúp tôi.”
“Tại sao tôi phải làm?”
Đối diện với Thẩm Thanh Hạc, tôi lúc nào cũng mang theo vài phần gay gắt.
“Thẩm Yến tuy mới bảy tuổi, nhưng đã đọc thuộc rất nhiều kinh điển, thành thạo bàn tính, còn biết nhiều ngoại ngữ…”
Nghe đến đây, tôi bực bội ngắt lời anh.
“Anh đang khoe con với tôi đấy à?”
Anh im lặng hai giây rồi hỏi:
“Em đã đọc kỹ hợp đồng chưa?”
Lần này đến lượt tôi câm nín.
Toàn bộ tâm trí tôi đều chìm trong niềm vui cuối cùng cũng có chương trình để tham gia, hợp đồng căn bản chưa từng mở ra xem.
Có lẽ Thẩm Thanh Hạc cũng đoán được, anh thong thả giải thích.
“Chương trình Nhật Ký Đi Học Của Bé Đậu khác hẳn những show nuôi dạy trẻ thông thường. Bề ngoài là chăm sóc trẻ con, nhưng trọng tâm thực sự là phụ đạo cho những đứa trẻ học lệch môn. Tổng giám đốc tập đoàn Lục đã đầu tư một khoản tiền rất lớn để ủng hộ ý tưởng này của đạo diễn.”
“Người lớn và bọn trẻ sẽ cùng học. Tập cuối sẽ có bài kiểm tra tổng kết. Mỗi một điểm tương đương một vạn tệ. Thiếu bao nhiêu điểm để đạt chuẩn thì phải đưa cho đạo diễn bấy nhiêu tiền.”
Giọng anh chậm rãi, như đang từng bước dụ dỗ.
“Nếu em đưa Thẩm Yến theo, thằng bé có thể phụ đạo cho hai người. Em cũng không muốn phải đưa tiền cho đạo diễn chứ?”
Quả thật là không muốn.
Nhà họ Lục có gia huấn, con cái sau khi trưởng thành không được xin tiền gia đình, phải tự kiếm sống bằng chính đôi tay mình.
Mà tôi thì đã ngồi không ăn bám suốt mấy tháng nay.
Nhưng tôi cũng không muốn đồng ý với anh dễ dàng như vậy.
Tôi bĩu môi.
“Để tôi suy nghĩ đã.”