Chương 5
“Các người đang làm gì vậy?”
Giọng của Hoắc Thâm truyền ra từ điện thoại.
Mang theo chút run rẩy.
Lúc này tôi và Hoắc Diên mới phát hiện, cuộc gọi đã kéo dài suốt hai mươi phút.
Hoắc Diên nhanh chóng cúp máy.
Nhưng Hoắc Thâm không chịu bỏ cuộc, lập tức gọi sang cho tôi.
Tôi không nghe bất kỳ cuộc nào.
“Em trai anh chắc đang trên đường tới rồi, có khi đạp ga đến muốn bay luôn ấy chứ.”
Tôi thong thả mặc quần áo.
“Ừm, đừng sợ, có anh ở đây.”
“Anh định làm thế nào?”
“Em đừng quản nữa, cứ giao mọi chuyện cho anh. Em ngủ một giấc thật ngon đi.”
Nghe nói quan hệ giữa hai anh em nhà họ Hoắc rất tốt.
Hoắc Diên luôn vô điều kiện bênh vực em trai.
Còn Hoắc Thâm, tuy bên ngoài phóng khoáng bất cần, nhưng trước mặt anh trai lại luôn ngoan ngoãn nghe lời.
Nghĩ vậy nên tôi cho rằng đêm nay cũng sẽ bình yên trôi qua.
Không lâu sau, Hoắc Thâm đến nơi.
Anh ta lao thẳng vào nhà, không hề do dự.
Trực tiếp tung một cú đấm vào mặt Hoắc Diên.
Tôi kinh ngạc nhìn Hoắc Thâm đang mất kiểm soát cảm xúc.
Mọi chuyện hoàn toàn khác với những gì tôi tưởng tượng.
Hoắc Diên cũng không né tránh.
Anh cứ thế đứng yên, nhận trọn cú đấm.
Lau vệt máu nơi khóe môi, anh bình tĩnh nói:
“Tiếp đi.”
Hoắc Thâm chẳng khách sáo, lại đấm thêm hai cú nữa.
Lúc này tôi mới hiểu.
Hóa ra câu “cứ giao mọi chuyện cho anh” có nghĩa là để Hoắc Thâm đánh cho hả giận?
Thấy trên người Hoắc Diên đã bắt đầu xuất hiện vết thương, tôi mới lên tiếng ngăn lại:
“Dừng tay. Nếu còn đánh nhau trong nhà tôi nữa thì cả hai người đều cút ra ngoài.”
Hoắc Thâm thu tay lại.
Đôi mắt anh ta đỏ ngầu.
Ánh mắt nhìn tôi vừa khó hiểu, vừa tan nát.
“Tôi muốn nói riêng với anh ấy vài câu. Hoắc Diên, anh ra ngoài trước đi.”
Hoắc Diên không chịu.
Tôi đành dịu giọng trấn an:
“Anh yên tâm, có những chuyện chỉ mình em mới giải quyết được.”
Cuối cùng Hoắc Diên cũng bị tôi đẩy ra ngoài.
Khoảnh khắc cánh cửa khép lại.
Không ai nhìn thấy nụ cười nhàn nhạt nơi khóe môi tôi.
Đúng vậy.
Có những chuyện chỉ mình tôi mới giải quyết được.
Và có những ngọn lửa, cũng chỉ mình tôi mới thêm dầu vào được.
Vừa thấy Hoắc Diên rời đi, Hoắc Thâm lập tức kéo tôi vào lòng, liên tục xin lỗi:
“Tinh Tinh, xin lỗi em. Anh đúng là một thằng khốn, tất cả đều là lỗi của anh. Xin lỗi em...”
Tôi cố gắng điều chỉnh cảm xúc, ép mình rơi nước mắt.
“Anh trai anh...”
“Anh ấy làm sao?”
“Anh ấy dùng tin tức của anh để ép buộc em. Em không còn cách nào khác!”