Chương 6
Thực ra ngày này tôi đã chuẩn bị từ lâu.
Thêm mắm dặm muối.
Châm ngòi ly gián.
Ban đầu tôi còn lo kế hoạch có thành công hay không.
Nhưng nhìn khí thế Hoắc Thâm đánh người vừa rồi, tôi lập tức có lòng tin.
Đàn ông vốn là sinh vật bị lòng chiếm hữu chi phối.
Cho dù Hoắc Thâm không thích tôi đến thế.
Chỉ cần anh ta vẫn xem tôi là người của mình, thì tuyệt đối không cho phép kẻ khác động vào.
Dù người đó là anh ruột của anh ta.
Còn Hoắc Diên...
Từ đầu đến cuối tôi chưa từng tin tưởng anh.
Một người trong mắt chỉ có danh tiếng công ty.
Một người có thể tự mình nói dối vì em trai.
Dựa vào đâu tôi phải tin anh sẽ đứng về phía tôi?
Cho nên ngay từ đầu, tôi đã tính toán xong xuôi.
Người, tôi muốn hưởng hết.
Tiền, tôi muốn đòi lại bằng sạch.
Phản bội anh, tôi cũng chẳng hề do dự.
Chỉ có thể nói, hai anh em họ không ai vô tội cả.
Sau một hồi tôi vừa tủi thân vừa tố cáo đủ điều, cơn giận của Hoắc Thâm cuối cùng cũng lên tới đỉnh điểm.
Lúc ấy, kim đồng hồ đã chỉ sáu giờ rưỡi sáng.
Cả đêm tôi không hề chợp mắt.
Nhưng chẳng thấy buồn ngủ chút nào.
Ngược lại còn vô cùng hưng phấn.
Hoắc Thâm đập cửa bỏ đi, muốn tìm Hoắc Diên đối chất.
Căn phòng cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.
Tôi lôi chiếc vali đã giấu sẵn ra.
Bẻ gãy thẻ sim điện thoại.
Thoải mái lên chuyến tàu cao tốc trở về quê.
Đó cũng là một phần trong kế hoạch của tôi.
Tôi đã nói rồi.
Tôi không tin tưởng bất kỳ ai trong hai anh em họ.
Việc châm ngòi ly gián nhiều nhất cũng chỉ gieo vào lòng họ một cái gai.
Nhưng họ không thể thật sự vì tôi mà trở mặt với nhau.
Đợi đến khi bình tĩnh lại, biết đâu còn đồng lòng quay sang đối phó với tôi.
Vì vậy, sau khi khuấy đục nước, tôi phải lập tức bỏ chạy.
Một tuần trước, tôi đã nộp đơn xin nghỉ việc.
Thực ra tôi đã muốn về quê từ lâu.
Chỉ là trước đây vẫn không nỡ rời xa gương mặt đẹp trai của Hoắc Thâm.
Còn bây giờ.
Cuối cùng tôi cũng đạt được điều mình muốn.
Đoàn tàu lao về phía mặt trời đang mọc.
Nghĩ đến việc từ nay sẽ không bao giờ phải gặp lại hai người đó nữa.
Tôi vui đến mức bật cười thành tiếng.