Tinh và Nguyệt

Chương 4

Chương 4
Tan tiệc, tôi không về ngay mà ghé vào nhà vệ sinh, tình cờ bắt gặp cảnh một kẻ đang chặn đánh Cố Bình Châu trong góc khuất.
Hắn cúi đầu, mái tóc che khuất đôi mắt, trông nhếch nhác hèn yếu, mặc cho người ta đấm đá.
Tôi đi ngang qua, coi như không thấy.
Thứ phế vật vô dụng thế này, đứng cạnh tôi thôi đã là một sự sỉ nhục rồi.
Thế nhưng khi lướt qua hai người họ, đột nhiên tôi nghe tiếng "keng" một cái. Theo phản xạ, tôi liếc nhìn lại rồi khựng người.
Đó là chiếc bông tai của tôi.
Tôi đưa tay lên sờ, quả nhiên bên tai phải trống trơn.
"Mẹ kiếp, cái thứ gì thế này? Sao lại ở trên người tao?"
Tên đang đè Cố Bình Châu xuống đánh nhíu mày, tiện chân đá văng chiếc bông tai của tôi đi mất.
Sắc mặt tôi lập tức chùng xuống, gọi điện gọi thẳng tổng quản lý đến. Kết quả hiển nhiên, gã kia bị sa thải, còn phải đền bù cho tôi một khoản tiền lớn.
Trước khi đi, tôi liếc nhìn Cố Bình Châu vẫn im lặng nãy giờ. Quản lý thấy tôi nhìn hắn, tưởng rằng tôi có ý gì với thằng nhãi này, định bụng sẽ "đoán ý nịnh hót".
Nào ngờ tôi lên tiếng: "Tôi không thích hắn, sa thải nốt hắn đi."
"Còn nữa, tên này vừa nãy ở phòng bao đã rất thiếu tôn trọng tôi. Một là ra tòa, hai là bồi thường mười vạn tệ dàn xếp riêng, các người tự chọn đi."
Quản lý ngẩn người ra một chút, rồi lập tức gật đầu lia lịa.
Tôi nhìn Cố Bình Châu đang trầm mặc, khẽ nhếch môi.
"Dùng tôi làm đao thì phải chuẩn bị tâm lý bị chính con đao đó đâm ngược lại."
Mà tôi, chỉ đòi tiền thôi đã là nhân từ lắm rồi.
Lần thứ hai nghe đến cái tên Cố Bình Châu là trên bảng thông báo danh sách đạt giải ở trường. Lúc đó tôi mới biết, hóa ra Cố Bình Châu là đàn anh cùng chuyên ngành với tôi.
Tôi bật cười: "Giải cao nhất của cuộc thi này chẳng phải là ba vạn tệ sao? Sao hắn không trả cho tôi xu nào hết vậy?"
Bạn tôi ngạc nhiên vì hắn nợ tiền tôi, sau đó nói cho tôi biết Cố Bình Châu có người mẹ bệnh nặng, chắc là hắn dùng số tiền thưởng đó để đóng viện phí rồi.
"Ồ." Tôi hỏi ngược lại: "Liên quan gì đến tôi?"
Tôi sai người nhắn lời với Cố Bình Châu, trong vòng một tháng phải trả đủ một nửa số tiền bồi thường, tức là năm vạn.
"Nếu hắn không trả thì sao?"
Tôi nghe lời truyền đạt của bạn, khẽ mỉm cười: "Vậy thì bảo hắn dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị nghỉ học đi."
Điều bất ngờ là đến ngày thứ năm, Cố Bình Châu đã chuyển đúng mười vạn tệ vào thẻ của tôi.
Hắn đã thực hiện lời hứa, tôi đương nhiên cũng chẳng hơi đâu mà làm khó hắn.
Tôi cứ ngỡ từ nay về sau, mình và Cố Bình Châu sẽ chẳng bao giờ còn liên quan đến nhau nữa.
Có một buổi chiều, tôi làm nghiên cứu trong phòng thí nghiệm, vì quá buồn ngủ nên gục xuống bàn thiếp đi.
Lúc tỉnh dậy, phòng thí nghiệm tối om, điện thoại cũng hết pin.
Tôi mò mẫm đi bật đèn, ấn hai lần mà đèn vẫn không sáng. Đi lại phía cửa thì phát hiện cửa đã bị khóa trái từ bên ngoài.
Một giọng nói bình tĩnh vang lên từ phía sau: "Đừng kéo nữa, không ra được đâu."
Tôi nheo mắt, nhìn rõ bóng người trong bóng tối: "Cố Bình Châu? Là anh làm à?"
"Cô nghĩ có thể không? Tôi có lý do gì để tự nhốt mình với cô trong phòng thí nghiệm chứ?"
Tôi bực bội đá vào tường: "Thế rốt cuộc anh lại đắc tội với ai rồi?"
"Tôi sao biết được." Cố Bình Châu ngồi xổm xuống dựa vào tường, chắc là đã quen với việc này, phản ứng của hắn bình thản hơn nhiều: "Nhiều người ngứa mắt với tôi lắm."
Tôi nhớ lại những thủ đoạn của hắn trước kia, buông lời mỉa mai: "Cái tính xấu xa thâm độc của anh, không bị người ta ghét mới là lạ."
Cố Bình Châu khẽ cười, không trả lời.
Tôi hít một hơi, ngẩn người nhìn màn đêm trước mắt.
Thật ra tôi mắc chứng sợ không gian kín nhẹ, nên khi vừa tỉnh dậy thấy mình bị nhốt trong bóng tối, phản xạ đầu tiên là muốn tìm điện thoại bật đèn.
Nhưng có một người bên cạnh, tình trạng của tôi cũng đỡ hơn chút ít.
"Mười vạn tệ đó anh lấy ở đâu ra?" Tôi không nhịn được mà tiến gần về phía hắn, đồng thời hỏi câu này.
"Không trộm, không cướp, không phạm pháp."
Tôi quay đầu, nhìn chằm chằm Cố Bình Châu.
Hắn thở dài bất lực: "Tôi bán số dữ liệu thí nghiệm mới nhất trong tay rồi."
Tôi hơi ngạc nhiên, thứ đó mà hắn cũng dám bán sao.
Chẳng bao lâu sau, bạn cùng phòng thấy tôi mãi chưa về nên chạy tới phòng thí nghiệm tìm, giải cứu tôi và Cố Bình Châu ra ngoài.
Trước khi đi, tôi gọi Cố Bình Châu lại: "Này, mẹ anh sao rồi? Tiền viện phí còn xoay xở được không?"
Cố Bình Châu cúi đầu, chỉnh lại gọng kính: "Đa tạ cô quan tâm, hiện tại mọi thứ đều ổn."
"Hừ, tôi chỉ không muốn vì cái tính tay chân không sạch sẽ của anh mà làm chậm trễ bệnh tình của mẹ anh thôi." Tôi ngừng một chút rồi hỏi tiếp: "Còn nữa, kẻ nhắm vào anh là ai? Cho tôi cái tên."
Cố Bình Châu lắc đầu, trên mặt có ý cười, nhưng ánh mắt dưới lớp kính lại lạnh băng: "Tôi sẽ tự giải quyết."
Hắn đã nói vậy, tôi cũng không hỏi thêm.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất