Tinh và Nguyệt

Chương 3

Chương 3
Tôi giảm tốc độ, giữ khoảng cách bám theo phía sau, muốn xem rốt cuộc anh ta định giở trò gì.
Chiếc xe cứ thế băng băng thẳng tiến ra vùng ngoại ô.
Suốt chặng đường, tôi quan sát thấy quỹ đạo di chuyển của chiếc xe trở nên loạng choạng, cuối cùng là một cú phanh gấp, cạ sát vào dải phân cách rồi khựng lại.
Cửa xe mở ra, hai bóng người vật lộn rồi ngã nhào ra ngoài.
Cố Bình Châu rõ ràng là yếu thế hơn, bị đối phương túm lấy ấn mạnh vào cửa kính xe rồi giáng cho một cú đấm như trời giáng, khiến anh ta đau đớn gập cả người xuống.
Tên tài xế kia đè nghiến Cố Bình Châu xuống đất, nhặt một tảng đá lên, nhắm thẳng vào đầu anh ta định đập xuống.
Tôi dừng xe, bước xuống, đôi giày cao gót nện từng nhịp đanh thép trên mặt đường.
Tôi lao tới, cầm chiếc cờ lê vừa tìm thấy trong cốp xe, giáng thẳng một cú chí mạng vào đầu tên tài xế.
Gã kia buông Cố Bình Châu ra, loạng choạng quay người lại phía tôi. Không đợi hắn kịp định thần, tôi bồi thêm một cú đá, trực tiếp tiễn hắn nằm sõng soài dưới đất.
Cố Bình Châu chật vật đứng dậy, quần áo lấm lem bùn đất, tóc mái rối bời dán bết trên mắt. Anh ta thở dốc, nheo mắt nhìn tôi, động tác bỗng khựng lại.
Anh ta cứ giữ nguyên tư thế ấy, đăm đăm nhìn tôi, lẩm bẩm như kẻ đang nói mớ: "A Nguyệt? Là em sao?"
"Anh... anh đã lâu lắm không thấy em. Anh cứ ngỡ em sẽ không bao giờ muốn gặp lại anh nữa..."
Xác định rồi.
Đầu óc người đàn ông này vẫn chưa tỉnh táo.
Tôi lười tốn thời gian với anh ta, nhấc chân đá thẳng vào bẹn Cố Bình Châu.
Anh ta rên khẽ một tiếng, giây tiếp theo liền đưa tay nắm chặt cổ chân tôi.
"Lực đạo này... thật quen thuộc." Cố Bình Châu cười thấp, ánh mắt không rời khỏi người tôi nửa tấc.
"A Nguyệt, thực sự là em rồi."
Tôi cười lạnh, vùng ra khỏi tay anh ta, nâng chân giẫm mạnh lên ngực anh ta, gót giày di đi di lại đầy uy hiếp.
"Nói đi."
"Mười lăm năm tôi đi vắng, anh đã bắt nạt con trai tôi thế nào?"
Cố Bình Châu ngẩn ngơ nhìn tôi, mơ màng thốt lên một tiếng "A".
Tôi ngồi vắt vẻo lên eo anh ta, vung tay giáng cho một cái tát rõ kêu.
"Ai cho phép anh vứt Cố Tinh cho bảo mẫu? Ai cho phép anh dung túng cho Tô Cầm được đà lấn tới với con trai tôi? Lại còn ai đồng ý cho anh nhận đứa con nuôi nào đó về làm người thừa kế? Tôi chết rồi thì anh bắt nạt con trai tôi như thế sao? Trong lòng anh rốt cuộc có tôi không hả? Có thằng bé Cố Tinh này không?"
Cố Bình Châu nắm lấy tay tôi, hốc mắt đỏ hoe: "Anh xin lỗi, A Nguyệt."
"Những năm đầu em vừa đi, cứ nhìn thấy thằng bé là anh lại nhớ đến em... Nhiều lần anh đã muốn đi tìm em. Anh thực sự... là không còn cách nào khác mới phải gửi thằng bé cho người khác chăm sóc."
"Sau này thằng bé lớn hơn một chút, lại chẳng bao giờ chịu thân cận với anh nữa, mà bản thân anh cũng quá bận rộn với công việc ở công ty..."
Chát! Lại một cái tát giòn giã vang lên.
Tôi túm lấy cổ áo Cố Bình Châu, nghiến răng từng chữ: "Vậy thì có liên quan gì đến thằng bé? Chuyện tôi chết, tại sao bắt một đứa trẻ hai tuổi phải gánh chịu!"
"Tôi đi lúc nó mới hai tuổi! Nó bé bỏng thế kia thì biết cái gì? Mới tí tuổi đầu đã không có mẹ, anh lại còn chẳng ngó ngàng. Cố Bình Châu, anh có còn là con người không? Lương tâm anh để đâu rồi?"
Cố Bình Châu ngoan ngoãn hứng chịu mấy cái tát của tôi, lại còn lén lút đưa tay ra nắm lấy tay tôi.
Trong mắt anh ta long lanh lệ sắp trào, trên khuôn mặt tuấn tú, nho nhã vẫn còn in hằn dấu tay đỏ chót, trông bộ dạng không khác gì kẻ vừa bị bắt nạt tơi bời.
"A Nguyệt anh sai rồi, sau này tuyệt đối không dám nữa."
"Rốt cuộc anh và cái tên Chu Lễ kia đang giở trò gì, hôm nay lại là tình huống gì? Nói rõ ràng cho tôi!"
"Chuyện này nói ra thì dài, A Nguyệt, em buông anh ra trước đã..."
Tôi chậm rãi buông cổ áo Cố Bình Châu ra, lạnh lùng nói: "Tốt nhất là anh có kế hoạch của riêng mình, bằng không chuyện ngày hôm nay tôi tuyệt đối không bỏ qua cho anh đâu."
Cố Bình Châu thấy tôi buông tay, lại sáp lại gần, cọ vào lòng tôi rồi nắm lấy tay tôi.
Anh ta nâng gọng kính nửa khung lên, nở một nụ cười với tôi.
"A Nguyệt yên tâm, tất nhiên là anh biết phải làm thế nào rồi."
...
Ngay từ ngày đầu tiên quen biết Cố Bình Châu, tôi đã biết hắn không phải là kẻ dễ đụng vào.
Kiểu người bò lên từ đáy xã hội như hắn, thứ giỏi nhất chính là tính toán bày mưu, ẩn mình chờ thời.
Lần đầu tiên tôi và Cố Bình Châu gặp nhau là tại một quán KTV, nơi hắn làm thêm công việc phục vụ bàn.
Hôm đó là nhóm bạn của tôi tổ chức tiệc, có một gã vốn không ưa Cố Bình Châu nên cố tình bắt hắn đến rót rượu cho tôi.
Ai trong giới cũng biết tính khí tôi vốn chẳng hiền lành gì, tên kia rõ ràng là muốn mượn tay tôi để chỉnh hắn.
Nhưng khổ nỗi, tôi lại là kiểu người thích làm ngược lại.
Thế là tôi không chỉ uống ly rượu Cố Bình Châu rót, ăn trái cây hắn đút, mà còn kéo hắn ngồi xuống bên cạnh, thích thú nhìn đám người kia há hốc mồm ngỡ ngàng suốt cả buổi tối.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất