Tố Y

Chương 6.

Chương 6.
Đã không nhớ nổi bao lâu rồi ta không nói chuyện một cách bình thản với Tiêu Vân Lạn.
Chỉ nhớ lần cuối cũng đã là từ rất lâu về trước.
Hắn nhìn ta, y hệt như lúc ta đỡ kiếm cho hắn trong vụ biến động năm ấy.
Khi ta bị thương nặng, hắn ôm lấy ta, người đầy máu, đau đớn và bàng hoàng.
Ánh mắt như thủy triều ấy đã từng nhấn chìm ta.
Ta không muốn nhắc lại, cũng chẳng muốn hồi tưởng.
Chuyện cũ đã theo gió bay đi.
Ta im lặng nhún người hành lễ, định rời đi.
"Tố Y."
Tiêu Vân Lạn nắm lấy tay ta, nhìn ta chằm chằm.
"Mẫu hậu và nàng... rốt cuộc đã nói chuyện gì?"
"Vì sao... vì sao bao nhiêu năm qua nàng chưa từng hé răng một lời?"
Ta rút tay ra, thản nhiên nói: "Bệ hạ, mọi chuyện đã qua rồi."
"Nàng... vì sao lại đồng ý đưa thuốc cho Thanh Hòa? Rõ ràng nàng cũng..." Hắn lại hỏi.
"Thanh Hòa rất lo cho vết thương của Bệ hạ, sợ lần tới bệnh cũ tái phát Bệ hạ không kịp dùng thuốc. Để nàng ấy cầm thuốc đi cũng tốt, nếu không nàng ấy lại vì Bệ hạ mà đi trộm thuốc thì không hay."
Gương mặt ta vẫn giữ nụ cười hoàn hảo, không tìm ra lấy một kẽ hở.
Tiêu Vân Lạn định nói gì đó, nhưng rồi lại thôi.
...
Trên đường về cung, ta gặp Ôn Minh Ngọc.
Nàng ta mặc đồ trắng, dáng người mảnh mai, dưới đôi mày liễu là một đôi mắt buồn như nước mùa thu.
"Hoàng hậu nương nương."
Thấy ta, đôi mày thanh tú của nàng ta càng nhíu chặt.
Ta đỡ nàng dậy, nhìn dáng vẻ ngày một gầy gò của nàng, lòng thắt lại.
"Uyển Quý phi đang định đến điện Từ Ninh sao?"
Ôn Minh Ngọc che miệng ho khẽ, đáp: "Vâng, dì gần đây hay mời thần thiếp đến điện Từ Ninh để pha trà đánh cờ."
Ta không hỏi thêm, nhìn theo bóng lưng nàng khuất dần nơi cung đạo.
Trước khi vào cung, Ôn Minh Ngọc là tài nữ lừng lẫy kinh thành.
Cầm kỳ thi họa, không gì không thông.
Thế nhân nhắc đến nàng đều là lời tán thưởng.
Tuy nhiên, họ cũng hay thở dài: "Tiếc là một đứa trẻ mồ côi bệnh tật."
Người thân đều không còn, Ôn Minh Ngọc từ nhỏ đã phải nương tựa hết nhà này đến nhà khác trong họ hàng.
Sau đó, nàng được Thái hậu đích thân nuôi dưỡng.
Ta thì thầm: "Đời người bị trói buộc quá nhiều, rốt cuộc cũng chẳng thể có được tự do thật sự."

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất