Tối Cường Thiếp Thân Hệ Thống

Chương 21: Phụ Nữ Chủ Động Thuê Phòng Thật Đáng Sợ!

Chương 21: Phụ Nữ Chủ Động Thuê Phòng Thật Đáng Sợ!
Ký túc xá mới không lớn, chỉ khoảng hơn năm mươi mét vuông, gồm một phòng khách, một phòng ngủ, một nhà vệ sinh và một ban công.
Tần Dương bê đống đồ dùng sinh hoạt lỉnh kỉnh đặt vào phòng khách, không nhịn được thở hắt ra một hơi, sau lưng cũng rịn một tầng mồ hôi mỏng. Tuy chuyển khá nhẹ nhàng, nhưng dù sao đồ đạc cũng nhiều, trọng lượng không hề nhỏ.
“Được rồi, cậu về đi.”
Trương Văn Huy lóc cóc theo sau, cảm thấy mất mặt nên muốn nhanh chóng đuổi Tần Dương đi để có không gian riêng tư với Mục Tư Tuyết. Gã rất không khách khí phẩy tay ra lệnh.
Vốn dĩ Tần Dương cũng chẳng muốn ở lại thêm phút nào, nhưng nghe gã béo này nói vậy, hắn lập tức đổi ý.
Mẹ kiếp, lão tử vất vả bê đồ lên, chưa kịp thở đã đòi đuổi người. Vấn đề là đây mẹ nó có phải nhà ông đâu, ông lấy tư cách gì mà đuổi lão tử? Ông nghĩ mình là cái thá gì, đồ đậu bỉ!
Tần Dương rất không khách khí ngồi phịch xuống ghế sô pha, vắt chéo chân: “Tôi hơi mệt, nghỉ một lát đã.”
“Cậu...”
Trương Văn Huy không ngờ một sinh viên lại dám cãi lời chủ nhiệm, định mở miệng răn dạy một trận. Nhưng Mục Tư Tuyết đã lấy một chai nước đưa cho Tần Dương, nói lời cảm ơn.
Thấy vậy, Trương Văn Huy cũng không tiện nói gì thêm.
Nhìn Tần Dương nhàn nhã uống nước, Trương Văn Huy cũng thấy khát khô cả cổ. Nhưng gã ám chỉ mấy lần mà Mục Tư Tuyết vẫn không có ý định lấy nước cho gã, đành hậm hực ngậm miệng.
Uống xong chai nước, cơn giận của Tần Dương cũng tiêu tan kha khá.
Thấy Trương Văn Huy vẫn mặt dày mày dạn lượn lờ quanh Mục Tư Tuyết giả vờ giúp sắp xếp đồ đạc, Tần Dương trợn trắng mắt, nói với Mục Tư Tuyết: “Mục lão sư, vậy em về trước nhé.”
Nghe Tần Dương đòi về, trên mặt Trương Văn Huy cuối cùng cũng hiện lên vẻ vui mừng, giả vờ quan tâm: “Ừ, về nhanh đi, đi đường chú ý an toàn nhé.”
Tần Dương giật giật khóe miệng, lộ vẻ khinh thường, chuẩn bị rời đi.
“Đợi đã!”
Đúng lúc này, Mục Tư Tuyết lại đột nhiên gọi hắn lại. Nàng lấy từ trên bàn ra một tờ đề thi và một cây bút, đưa đến trước mặt Tần Dương, mặt không cảm xúc nói: “Làm xong bài thi này rồi mới được về.”
“Hả!?”
Tần Dương tròn mắt.
Hố cha à!
Vào lúc này, ở địa điểm này, trong hoàn cảnh này mà cô bắt lão tử làm bài thi? Đầu óc có bệnh không vậy!
Tần Dương vừa định từ chối thì Mục Tư Tuyết đã quay lưng đi lau cửa kính, căn bản không thèm để ý đến hắn.
Thế này là sao!
Tần Dương tức giận muốn bỏ đi luôn, nhưng nghĩ đến việc đối phương là giáo viên, lỡ chọc giận nàng bị đánh trượt môn thì đúng là được không bù mất.
Hết cách, hắn đành ngồi lại sô pha, bắt đầu giả vờ giả vịt làm bài.
Sắc mặt Trương Văn Huy lúc này cũng cực kỳ khó coi. Gã cho rằng hành động này của Mục Tư Tuyết là nhắm vào gã. Năm lần bảy lượt giữ thằng sinh viên này lại làm kỳ đà cản mũi, chắc chắn là đang biến tướng đuổi gã đi.
Không thể không nói, Trương Văn Huy đoán đúng rồi.
Từ năm ngoái sau khi Mục Tư Tuyết chia tay bạn trai, Trương Văn Huy vẫn luôn bám riết lấy nàng khiến nàng vô cùng phiền não. Đã từ chối nhiều lần nhưng đối phương vẫn mặt dày sấn tới, dẫn đến tình cảnh như hiện tại.
Mục Tư Tuyết hết cách, đành phải dùng Tần Dương làm bia đỡ đạn.
Đương nhiên, nàng còn có một suy nghĩ khác.
Hôm nay trên lớp, màn đọc thuộc lòng tiếng Anh trôi chảy của Tần Dương đã khiến nàng kinh ngạc. Nàng bắt đầu nghi ngờ tên nhóc này bình thường chỉ đang giả vờ học dốt, thực chất học lực rất tốt, ít nhất là môn tiếng Anh.
Cho nên nàng muốn mượn cơ hội này để kiểm tra thử.
“Mục lão sư, tôi còn chút việc, đi trước nhé.” Trương Văn Huy thấy ở lại cũng chẳng xơ múi được gì, đành mặt mày âm trầm cáo từ.
Mục Tư Tuyết không biểu cảm gì, tùy ý "ừ" một tiếng.
Sau khi Trương Văn Huy hậm hực rời đi, Mục Tư Tuyết mới thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.
Nhìn sang Tần Dương, thấy hắn chẳng thèm đọc đề mà cứ vù vù khoanh bừa, nàng không khỏi nhíu mày: “Làm cho đàng hoàng vào. Nếu dưới 70 điểm, môn của tôi học kỳ này em xác định học lại đi.”
“Cái gì?”
Tần Dương vốn định làm bừa cho xong rồi chuồn, nghe vậy lập tức bốc hỏa.
Lão tử tặng cô nước hoa, lại tốt bụng giúp cô chuyển đồ, kết quả bà cô này không có việc gì làm lại đi gây khó dễ cho lão tử. Mẹ kiếp, thiếu đòn có phải không!
Bà cô này uống nhầm thuốc gì mà cứ nhắm vào lão tử thế!
Còn 70 điểm? Bà nội nó, 30 điểm đã là hy vọng xa vời rồi!
Tần Dương định ném bút bỏ đi, nhưng nghĩ đến lời đe dọa đánh trượt môn – tử huyệt của mọi sinh viên – hắn đành tạm thời khuất phục.
Nhưng muốn đạt 70 điểm thì khó quá đi mất.
Tần Dương vò đầu bứt tai.
Đúng rồi!
Có thể dùng thứ đó!
Mắt Tần Dương sáng lên, vội vàng triệu hồi thần khí gian lận thi cử từ không gian hệ thống: `[Xúc Xắc Đoán Trúng 100%]`!
Có thứ này trong tay, 70 điểm chỉ là muỗi!
Tần Dương cười hắc hắc, khóe miệng nhếch lên vẻ khinh thường. Hắn dùng mặt màu đỏ của xúc xắc quét nhẹ qua câu hỏi trên đề thi, xúc xắc lập tức truyền đến một trận rung động rất nhỏ.
Quét xong!
Tần Dương “lạch cạch” ném xúc xắc lên bàn. Xúc xắc lăn vài vòng rồi dừng lại ở mặt chữ “B”.
Ừm, chọn B!
Tiếp tục...
Mục Tư Tuyết vốn đang lau cửa sổ, tưởng Tần Dương sẽ nghiêm túc làm bài, ai ngờ quay lại nhìn thì suýt nữa tức ngất!
Tên nhóc này vậy mà lại dùng xúc xắc để chọn đáp án!
Khuôn mặt xinh đẹp của Mục Tư Tuyết đen như cái giẻ lau. Nàng định bước tới mắng cho một trận, nhưng thấy bộ dạng vô lại của hắn, nghĩ lại thôi.
Một kẻ dám công khai tỏ tình với giáo viên ngay trong giờ học thì mắng bao nhiêu cũng vô ích.
Lúc này nàng bắt đầu nghi ngờ, biểu hiện nghịch thiên của Tần Dương trên lớp chỉ là "trùng hợp". Chắc chắn hắn đã học thuộc lòng bài khóa ngày hôm đó từ trước, còn bài thơ tình tiếng Anh kia, e là cũng chuẩn bị riêng cho nàng.
Nghĩ đến đây, Mục Tư Tuyết có chút thất vọng, đồng thời hai má cũng hơi nóng lên.
Dù sao làm giáo viên mà bị học sinh tỏ tình thì ai mà bình tĩnh cho được.
Chưa đầy mười phút, Tần Dương đã "làm" xong toàn bộ phần trắc nghiệm. Phần tự luận và điền từ hắn bỏ trống, tính nhẩm cũng dư sức 80 điểm.
Định đem nộp bài cho bà cô kia thì phát hiện nàng đang nghe điện thoại trong phòng ngủ.
Hình như là người nhà gọi, loáng thoáng nghe thấy mấy từ “ba ba”, “đánh bạc”, “500 ngàn” gì đó.
Tần Dương không hứng thú nghe lén, đành ngồi trên sô pha chờ đợi.
Một lúc sau, điện thoại của hắn bỗng đổ chuông.
Tần Dương cầm lên xem, vậy mà lại là Mạnh Vũ Đồng gọi. Hắn vội vàng bắt máy: “Mạnh bạn học, có chuyện gì sao?”
“Chiều nay cậu có bận gì không?” Giọng đối phương hơi nhỏ.
Tần Dương sửng sốt, đáp: “Không bận.”
“Phòng tôi đã thuê xong rồi, cậu đến ngay đi. Khách sạn Phương Úc ở đầu phố Dục An, phòng 316.”
“Hả!”
Tần Dương triệt để mộng bức.
Cái quỷ gì thế? Hoa khôi vậy mà đã chủ động thuê phòng rồi?
Tần Dương nuốt nước bọt, ngượng ngùng nói: “Không phải để tôi đi thuê phòng sao, sao cô lại thuê trước rồi? Có phải hơi vội vàng quá không.”
Nghe câu này, Mạnh Vũ Đồng ở đầu dây bên kia suýt nữa thì nghẹn thở.
Cái gì gọi là vội vàng quá?
Từ miệng tên khốn nạn này nói ra, cảm giác bánh kem cũng có thể biến thành một đống cứt!
Hít một hơi thật sâu, Mạnh Vũ Đồng lạnh lùng nói: “Không phải cậu nghèo đến mức tiền thuê phòng cũng không có sao?”
“Ách... Lời tuy như thế, nhưng...”
“Nhưng nhị cái gì! Cút nhanh đến đây!” Mạnh Vũ Đồng lười nói nhảm với hắn, cúp rụp điện thoại.
Nghe tiếng tút tút trong điện thoại, Tần Dương lẩm bẩm: “Phụ nữ chủ động thuê phòng thật đáng sợ!”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất