Tối Cường Thiếp Thân Hệ Thống

Chương 4: Người Đàn Bà Ác Độc

Chương 4: Người Đàn Bà Ác Độc
Trở về ký túc xá.
Tần Dương vừa mở cửa đã nghe thấy một giọng nói phẫn nộ đầy vẻ không cam lòng.
"Đệch! Lại thua rồi!"
Chỉ thấy một nam sinh đầu đinh, mặc áo ba lỗ đỏ, quần đùi đi biển đang gục xuống bàn phím, bộ dạng như "sống không còn gì luyến tiếc". Tay hắn nắm chặt con chuột như muốn bóp nát nó.
"Lão Tứ, chú mày thua mấy ván rồi?"
Tần Dương cười trêu chọc.
Lão Tứ tên là Ngô Thiên Kỳ, gia cảnh bình thường, bố mẹ đều là công chức.
Vì nhỏ tuổi nhất trong phòng nên được gọi là Lão Tứ. Tính cách tuy tùy tiện nhưng rất trượng nghĩa. Hắn nghiện game, nhất là Liên Minh Huyền Thoại (LoL), có khi cày mấy đêm liền.
Nhưng kỹ năng chơi game thì... quả thực không nỡ nhìn thẳng.
Tóm lại, là một con gà mờ chính hiệu.
Nghe Tần Dương nói, Lão Tứ lập tức khó chịu, đẩy bàn phím ra, bĩu môi: "Cái gì mà thua mấy ván, nếu không phải lũ đồng đội quá 'hố' (ngu), tao đã sớm..."
"Thôi thôi, tao biết rồi, mày là giỏi nhất."
Tần Dương lười tranh luận, phất tay đi ra ban công.
Hắn biết thừa, nếu tranh luận với tên này xem ai "hố" hơn thì có mà mất cả mấy tiếng đồng hồ hắn cũng không tha.
Ra đến ban công, Tần Dương thấy Triệu Đình - Lão Đại của phòng, đang ngồi trên ghế xem điện thoại.
Triệu Đình năm nay 26 tuổi, lớn tuổi nhất phòng, tính cách trầm ổn. Bình thường ít nói nhưng rất chăm sóc mấy đứa em. Việc vệ sinh, dọn dẹp trong phòng hầu như đều do anh ấy làm.
Hoàn cảnh gia đình anh ấy không tốt lắm, cũng xuất thân nông thôn như Tần Dương. Thi lại hai năm mới đỗ vào trường này.
Vì thế quan hệ với Tần Dương là tốt nhất.
Thấy Tần Dương đi ra, Triệu Đình ngạc nhiên: "Lão Tam, hôm nay không phải sinh nhật Viên Tuyết sao, sao về sớm thế?"
Tần Dương rót một cốc nước, cười nói: "Em với Viên Tuyết chia tay rồi, cô ta đá em."
"Chia tay?"
Cả Triệu Đình và Ngô Thiên Kỳ đang chơi game đều sững sờ.
Nhìn nụ cười khổ trên môi Tần Dương, Triệu Đình bước tới vỗ vai an ủi: "Không sao đâu người anh em, chỉ là một người phụ nữ thôi mà, sau này chú sẽ tìm được người tốt hơn."
"Đúng đúng đúng, Lão Đại nói chuẩn đấy. Với nhan sắc của Lão Tam nhà mình, loại con gái nào mà chẳng tìm được."
Ngô Thiên Kỳ buông bàn phím, game cũng chẳng thèm chơi nữa, chạy lại ôm vai Tần Dương, nói giọng tưng tửng.
Nhưng trong ánh mắt hắn lại chứa đầy sự quan tâm chân thành.
Cảm nhận được tình cảm của anh em trong phòng, lòng Tần Dương ấm áp, cười nói: "Mọi người không cần căng thẳng, thất tình với em có là gì, tố chất tâm lý của em mạnh lắm."
"Vậy thì tốt, vậy thì tốt, tao còn sợ mày nghĩ quẩn, tìm đứa nào ngực to úp mặt vào cho ngạt thở chết chứ."
Ngô Thiên Kỳ thở phào nhẹ nhõm.
"Cút đi, nói nhảm cái gì đấy."
Tần Dương cạn lời, đá vào mông hắn một cái, cười mắng.
Thấy Tần Dương có vẻ ổn thật, Triệu Đình cũng yên tâm, mỉm cười.
Bỗng nhiên, điện thoại anh reo lên. Là tin nhắn của bạn gái Tô Hiểu Nhu, bảo anh xuống lầu gặp mặt.
Triệu Đình ngạc nhiên, báo với Tần Dương một tiếng rồi mặc áo khoác đi xuống.
Dưới lầu, một cô gái xinh đẹp mặc váy xanh đang đi đi lại lại vẻ mất kiên nhẫn, khuôn mặt xinh đẹp mang theo vài phần âm trầm.
Thấy Triệu Đình xuống, cô ta lập tức sấn tới, mở miệng hỏi ngay: "Bạn cùng phòng của anh, Tần Dương, có phải vừa chia tay với Viên Tuyết không?"
Triệu Đình ngẩn ra, gật đầu: "Đúng vậy, anh cũng vừa mới biết."
"Vậy bọn họ có khả năng quay lại không?" Tô Hiểu Nhu truy vấn.
Triệu Đình suy nghĩ một chút rồi lắc đầu: "Không thể nào. Anh hiểu Tần Dương, lòng tự trọng của nó rất cao. Hơn nữa Viên Tuyết giờ cũng trở nên thực dụng rồi, hai người không thể quay lại đâu."
"Vậy sau này anh ít qua lại với Tần Dương thôi."
Tô Hiểu Nhu nói bằng giọng ra lệnh.
Nghe bạn gái nói vậy, đồng tử Triệu Đình co lại, giọng lạnh đi: "Tiểu Nhu, em có ý gì?"
Tô Hiểu Nhu cười lạnh: "Ý em còn chưa rõ sao? Tần Dương giờ không còn cô bạn gái phú nhị đại kia nữa, cũng chẳng cần thiết phải kết giao với hắn làm gì."
"Tô Hiểu Nhu, sao em lại trở nên như thế này? Tần Dương là anh em của anh. Bất kể nó nghèo hèn hay phú quý, nó vẫn là anh em của anh, sao anh có thể tuyệt giao với nó lúc này được?"
Triệu Đình kích động nói.
Tô Hiểu Nhu cũng nổi giận, quát lên: "Triệu Đình, em làm thế là vì tốt cho anh! Giờ anh không tranh thủ kết giao với những người có bối cảnh, sau này tốt nghiệp anh lăn lộn ngoài xã hội kiểu gì? Anh lấy gì mua nhà cho chúng ta? Anh lấy gì nuôi em?"
"Anh..."
Triệu Đình há miệng, không nói nên lời.
Tô Hiểu Nhu tiếp tục lạnh lùng:
"Tần Dương không có giá trị lợi dụng, hắn giờ chỉ là một thằng nghèo kiết xác! Một phế vật! Loại nhà quê như hắn, tốt nghiệp xong thì đến ăn mày cũng không bằng, anh chơi với hắn được tích sự gì?"
"Còn cả thằng Ngô Thiên Kỳ cùng phòng anh nữa. Lúc trước anh bảo bố mẹ nó làm quan, kết quả em điều tra ra chỉ là công chức quèn. Loại người này anh cũng muốn kết giao? Triệu Đình, đầu óc anh là đầu heo à?"
"Đúng rồi, phòng anh thực ra có một phú nhị đại là Vương Tân, bố hắn là ông chủ mỏ than. Có người bạn cùng phòng tốt như thế anh lại đi trở mặt với hắn, đầu anh chứa cứt à?"
"Thằng Vương Tân nhân phẩm không ra gì!" Triệu Đình cãi lại: "Tiểu Nhu, em không biết đâu, thằng đó ở trong phòng chưa bao giờ coi trọng bọn anh. Lần trước Ngô Thiên Kỳ lỡ làm bẩn áo nó, nó còn gọi người ngoài vào đánh anh em mình."
"Cho nên anh mới trở mặt với hắn?"
Tô Hiểu Nhu tức giận tranh cãi: "Hắn đánh Ngô Thiên Kỳ thì liên quan gì đến anh mà anh gọi là anh em? Mấy thằng anh em đó của anh có thể giúp anh tìm việc tốt khi tốt nghiệp không? Hay là cho anh mấy trăm vạn? Hay tặng anh biệt thự?"
"Anh..."
"Triệu Đình, dùng cái đầu heo của anh mà nghĩ đi! Mấy thằng gọi là anh em đó đến lúc ấy chỉ làm liên lụy anh thôi, chẳng giúp được cái tích sự gì đâu. Nhất là thằng Tần Dương, nó giờ là rác rưởi! Là phế vật!"
"Bốp!"
Một tiếng tát giòn giã vang lên.
Trên gương mặt kiều nộn của Tô Hiểu Nhu in hằn một dấu tay đỏ chót.
Cảm nhận cơn đau rát trên má, Tô Hiểu Nhu sững sờ. Triệu Đình chưa bao giờ đánh cô, dù cô có ngang ngược thế nào. Đây là lần đầu tiên.
"Xin lỗi Tiểu Nhu, anh..."
Thấy ánh mắt băng lãnh, uất ức và phẫn nộ của bạn gái, Triệu Đình không dám đối diện, cúi đầu nói: "Anh biết em muốn tốt cho anh, nhưng... nó là anh em của anh, anh không cho phép em sỉ nhục nó."
Nói xong, anh quay người đi thẳng vào ký túc xá.
"Ha ha... Vì cái gọi là anh em chó má mà đánh cả bạn gái mình. Triệu Đình, anh cũng là đồ phế vật!"
Tô Hiểu Nhu gào lên phía sau lưng anh.
Dường như chưa hả giận, cô ta đi đến một góc khuất, lấy điện thoại ra bấm số.
"Trương Bình, xử lý cho tôi một người!"

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất