Chương 317
"Vậy thôi tôi không hỏi nữa, cậu đã không muốn nói thì ai cũng không cậy miệng cậu được." Liêu Khoa dừng câu chuyện, anh lấy ra một cuộn băng, "Xử lý vết thương thì chắc được phải không?"
"Được chứ, tất nhiên là được rồi!" Nghịch Thần lại tủm tỉm nói giỡn, "Liêu ca đã nguyện ý chăm sóc thì đó là vinh hạnh của tôi."
"Bớt nói nhảm, xoay người c0i quần áo ra đi." Liêu Khoa nói.
Nghịch Thần cười khổ c0i quần áo để lộ nửa người tr3n tr4n trụi cường tráng, từ vai đến nguc chằng chịt vết roi đan xen vào nhau, miệng vết thương lở loét vẫn còn đang rỉ máu.
"Tôi thấy thần kinh cảm giác đau của cậu với Hắc Đào đều có chút khác thường thì phải." Liêu Khoa hiếm thấy thở dài, "Hai người bị thương nặng như vậy mà tr3n mặt tỉnh bơ như không."
Truyện "Tôi Phong Thần Trong Trò Chơi Vô Hạn Chương 317" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này