Chương 10: Lựa chọn
Nếu phòng quan sát đối với một số người là nơi khiến họ lo lắng, sợ bị theo dõi bất cứ lúc nào, thì đối với Chúc Ninh, nơi đây còn giống như một viện dưỡng lão.
Ngày hôm sau cô ngủ thẳng đến bốn giờ chiều mới dậy, không ngờ cô dậy muộn như vậy mà khu tự phục vụ vẫn còn mở cửa, nhà ăn rất vắng, vừa hay không có ai, cũng không phải tranh chỗ ngồi với Chúc Ninh.
Chúc Ninh cầm khay đi vòng quanh, thử từng món một, như thể tám trăm năm không được ăn món ngon vậy. Cô bước ra khỏi khu tự phục vụ, vẫn đang tìm chỗ ngồi thì nhìn thấy Phòng Doanh.
Đối phương ôm một xấp tài liệu, thấy Chúc Ninh liền nở một nụ cười lộ tám cái răng tiêu chuẩn: “Chào cô, Chúc Ninh.”
Chúc Ninh trầm mặc, không hiểu sao cảm thấy ngượng ngùng như bị cô giáo chủ nhiệm bắt gặp.
“Cô cứ ăn đi, tôi muốn nói chuyện với cô.” Phòng Doanh bảo Chúc Ninh ngồi xuống trước.
Chúc Ninh đặt khay xuống và ngồi xuống, Phòng Doanh ngồi đối diện, sau đó mỉm cười nhìn sang. Chúc Ninh cắn một miếng bánh mì, cảm thấy khó chịu khi bị Phòng Doanh nhìn chăm chăm, nên hỏi: “Cái đó, cô có gì thì nói thẳng đi?”
“Có thể đừng nhìn tôi như đang nhìn một bệnh nhân giai đoạn cuối được không? Vừa thương vừa khiến người ta sợ hãi.”
“Là thế này,” Phòng Doanh mở tập tài liệu, lấy ra vài tờ báo cáo, “Báo cáo thu thập số liệu của cô đã có rồi.”
Chúc Ninh đang ăn cơm, mơ hồ ừ một tiếng.
Phòng Doanh: “Cô muốn tự xem không?”
Chúc Ninh càng cảm thấy kỳ quái, trong mắt Phòng Doanh cô như sắp chết, hay là bị bệnh nan y gì đó, Phòng Doanh tới đây để báo tin xấu cho cô.
Chúc Ninh: “Cô nói đi.”
Phòng Doanh ho nhẹ một tiếng: “Chỉ số tinh thần của cô rất nổi bật, trên 1200, thuộc loại cấp S.”
Chúc Ninh ừ một tiếng, không hiểu lắm, hỏi: “Còn Lý Niệm Xuyên thì sao?”
Cô ấy cần tìm một giá trị tham chiếu.
Phòng Doanh: “Ban đầu là 306, nhưng hôm qua khi vào khu vực ô nhiễm, chỉ số tinh thần của anh ấy tăng lên, giờ khoảng 400.”
Giá trị tinh thần có thể tăng sao?
Phòng Doanh giải thích: “Tiếp xúc với nguồn ô nhiễm càng nhiều, giá trị tinh thần có thể được nâng lên ở các mức độ khác nhau.”
Chúc Ninh hiểu một chút, có lẽ giống như tăng sự can đảm, càng bị dọa nhiều thì cũng sẽ nâng chỉ số.
Phòng Doanh giải thích: “Chỉ số của cô rất hiếm, hiện tại là người duy nhất ở khu 103 đạt cấp S.”
Chúc Ninh nhíu mày, không phải chuyện tốt.
Theo triết lý sinh tồn của cô, người quá nổi bật thường sẽ chết nhanh.
Phòng Doanh rút ra số liệu báo cáo của Chúc Ninh, lộ ra vẻ mặt tiếc nuối: “Nhưng dữ liệu cơ thể của cô không tốt.”
Đúng như Chúc Ninh suy đoán, Phòng Doanh thật sự đến tuyên bố ngày chết, cô đặt báo cáo dữ liệu trước mặt Chúc Ninh: “Nếu không can thiệp thêm, cô có thể không sống quá một năm.”
Chúc Ninh cúi đầu ăn cơm: “À.”
Cô tưởng đó là chuyện lớn gì.
Phòng Doanh: “?”
Sao Chúc Ninh lại không theo lẽ thường?
Giống như lần trước, mỗi lần nói chuyện với Chúc Ninh, một nửa những lời an ủi mà Phòng Doanh chuẩn bị đều không dùng được. Cảm giác như đang nghẹn lời, thật sự hơi bức bối.
Phòng Doanh: “Thật đáng tiếc, công dân hạng năm đều như vậy.”
Chúc Ninh chỉ biết đại khái về phân loại cấp bậc công dân, hỏi: “Phân loại thế nào?”
Phòng Doanh: “……”
Cô nhận ra kiến thức thông thường của Chúc Ninh thực sự thiếu hụt nghiêm trọng.
“Sau ngày tận thế, phóng xạ gây ra biến thể ô nhiễm sinh học trên quy mô lớn, chúng ta mất 80% đất đai, liên bang xây dựng tường cao để chống lại các vật ô nhiễm bên ngoài. Nhưng bên trong tường, tài nguyên rất khan hiếm, chúng ta tiến hành sàng lọc công dân rộng rãi, dựa vào mức độ có ích cho liên bang mà phân thành năm cấp bậc.”
“Công dân hạng nhất là người tự nhiên, Liên bang cần giữ lại gen tự nhiên của họ. Công dân hạng hai là người nhân tạo, được lập trình gen chuyên môn nuôi dưỡng ra, công dân hạng ba là người sao chép, sao chép gen chất lượng cao, nhưng tuổi thọ thường rất thấp, trung bình chỉ có hơn bốn mươi tuổi. Công dân hạng tư là người máy, là người máy có ý thức tự chủ.”
Phòng Doanh: “Công dân hạng năm là những sản phẩm lỗi từ bốn cấp trên, sau khi sàng lọc gen, đều có khuyết tật di truyền nghiêm trọng, chi phí điều trị quá cao, vì vậy phần lớn sản phẩm lỗi đều sống ở bãi rác khu 103.”
À, thì ra là vậy.
Khu 103 vốn là trung tâm xử lý rác thải của toàn liên bang, “cư dân bản địa” ở đây gần như đều là sản phẩm lỗi.
Sản phẩm lỗi muốn sống tiếp thì có thể dùng tài nguyên y tế để cải tạo gen, nhưng giá rất đắt, vì thế phần lớn đều chọn cách chờ chết.
Phòng Doanh ban đầu lo rằng nếu báo cáo chỉ số tinh thần của Chúc Ninh sẽ gây phiền phức, nhưng sau khi cô báo ra số liệu thân thể và thân phận công dân hạng năm của Chúc Ninh, quân khu số 1 mãi vẫn không có phản hồi gì.
Chúc Ninh là một mầm non rất tiềm năng, nhưng nếu là sản phẩm lỗi thì cô không thể vào quân khu được, bởi quân khu yêu cầu công dân phải đạt từ cấp ba trở lên mới đủ tiêu chuẩn tối thiểu.
Nói đi cũng phải nói lại, việc Chúc Ninh là một sản phẩm lỗi mà lại có giá trị tinh thần cao đến vậy, bản thân chuyện này đã rất khó tin rồi.
Phòng Doanh: “…Cô không thấy buồn sao?”
Chúc Ninh: “Cũng tạm.”
Cô biết rõ chỉ số sinh mệnh của mình thấp, trong bảng điều khiển hệ thống đã ghi rất rõ ràng rồi.
Hơn nữa, khi trọng sinh, cô đã xem qua một số tư liệu của nguyên chủ. Nguyên chủ đúng là sản phẩm lỗi, nhưng lúc đó cô còn hiểu biết rất hạn chế về khái niệm này. Mới trọng sinh xong cô chỉ lo làm cá mặn, chẳng mấy bận tâm đến chuyện đó.
Chúc Ninh lần trước giết người cá, hệ thống liền kích hoạt bảng điều khiển, hiển thị chỉ số sinh mệnh của cô. Điều này càng xác thực suy đoán của Chúc Ninh, cô sống không được bao lâu nữa.
Tuy nhiên, “sắp chết” cũng có nhiều kiểu. Ở kiếp trước, Chúc Ninh sống trong một thế giới Zombie, mỗi lần tỉnh dậy đều không chắc mình có thể sống tới ngày hôm sau.
Bây giờ thì khác, cô biết mình còn có một năm, tức là vẫn còn “chỗ để xoay chuyển”. Mà có chỗ xoay chuyển thì không cần lo lắng. Hôm qua cô vừa mới thêm 5 điểm sinh mệnh vào.
So với chuyện sắp chết, Chúc Ninh lại càng để tâm đến một việc khác.
Nguyên chủ chết rất kỳ lạ, tại sao lại một mình đi vào phòng rác trong ngày mưa axit? Tại sao khi cô tỉnh lại thì bụng bị thương, trên người còn có một mảnh sắt vỡ?
Ai muốn giết nguyên chủ? Nguyên chủ lúc đó rốt cuộc định đi gặp ai?
Một suy đoán hợp lý hiện tại là: nguyên chủ biết mình không còn sống được bao lâu nên đã tích cực tìm cách tự cứu. Người cô ấy định gặp có lẽ là người mà cô tin rằng có thể “cứu” mình.
Không ngờ đối phương không những không cứu, mà còn giết chết cô. Nhưng bây giờ Phòng Doanh nói rằng chỉ số tinh thần của cô đã đạt cấp S, lẽ nào đây chính là lý do mà nguyên chủ phải chết?
Chúc Ninh vừa nghĩ đến đây thì có phần mất tập trung.
Phòng Doanh không biết Chúc Ninh đang nghĩ gì, lại lấy thêm một bản hợp đồng khác ra, nói: “Tôi đã báo cáo trung thực về tình trạng của cô. Ban đầu cứ tưởng quân khu sẽ đến tiếp nhận, nhưng họ không có động tĩnh gì, vậy nên cô vẫn là người của Trung tâm thanh lọc khu 103.”
Chúc Ninh vừa nhai miếng bít tết, vừa nghe Phòng Doanh nói tiếp: “Nhưng sau khi tôi báo cáo thông tin thân phận của cô, có rất nhiều người tranh nhau muốn giành người.”
“Giành người?” Chúc Ninh hỏi.
“Đúng vậy,” Phòng Doanh nói: “Mũ bảo hộ của cô có chức năng quay video, cảnh cô tiêu diệt nguồn ô nhiễm đã được ghi lại và hiện đang được lan truyền nội bộ.”
Chúc Ninh: “……”
Thật sự có hơi xấu hổ.
“Bây giờ Bộ tác chiến và Bộ thanh lọc đều muốn giành cô về phía mình. Bộ tác chiến chính là nơi các thợ săn quái làm việc, bộ thanh lọc là nhân viên quét rác.” Phòng Doanh nở nụ cười, đây là một tin vui đối với Chúc Ninh.
Cô đẩy hai bản hợp đồng tới trước mặt Chúc Ninh, “Cô có thể tự chọn gia nhập vào bộ phận nào.”
Chúc Ninh giống như cùng lúc nhận được offer từ hai công ty. Một là làm thợ săn quái, bên kia là làm nhân viên quét rác?
Với tư cách là một trợ lý, Phòng Doanh hiểu rõ nội tình hơn: “Từ góc độ của tôi, thợ săn quái lương cao hơn, cô có thể được chọn nhiều loại dược phẩm gen hơn. Bộ Y tế của Trung tâm thanh lọc chúng tôi cung cấp thuốc gen rẻ hơn bên ngoài một chút, cô có thể chọn tiêm ở trung tâm.”
Chúc Ninh trong tình cảnh hiện tại, nếu muốn sống tiếp thì buộc phải thử nhiều con đường khác nhau, tiêm thuốc gen chỉ là một trong số đó.
Nếu thật sự muốn sống sót, cô thậm chí có thể lựa chọn tải ý thức của mình lên đám mây, sau đó sử dụng một cơ thể máy để hoạt động. Nhưng lựa chọn này cực kỳ tốn kém, mỗi năm phải trả một khoản phí duy trì máy chủ đám mây khổng lồ.
Phòng Doanh không biết nên an ủi Chúc Ninh hay có dụng ý gì khác, bất ngờ nói: “Thật ra còn có công dân hạng sáu.”
“Hạng sáu?” Chúc Ninh tưởng mình đã ở đáy chuỗi thức ăn rồi, không ngờ vẫn còn thảm hơn được nữa.
Phòng Doanh nói: “Càng tiếp xúc sâu với nguồn ô nhiễm, càng dễ xuất hiện thức tỉnh hoặc biến dị.”
Thức tỉnh? Biến dị? Nghe là thấy chuyển sang hướng huyền học rồi?
Nhưng điều này dường như lại trùng khớp với phương hướng dị biến và mức độ dị hóa trong bảng hệ thống của Chúc Ninh.
Phòng Doanh: “Công dân hạng sáu có thể xem như là trạng thái dung hợp với vật ô nhiễm, họ có thể sử dụng năng lực của vật ô nhiễm, có thể nói cách khác, họ chính là vật ô nhiễm vẫn còn giữ được lý trí.”
Năng lực rất mạnh, nhưng cấp bậc công dân lại rất thấp, vì bất cứ lúc nào cũng có thể mất lý trí và trở thành kẻ thù của loài người.
Chúc Ninh hỏi: “Tỷ lệ cao không?”
Phòng Doanh: “Tùy từng người. Trong một triệu người mà có một người giữ được lý trí thì cũng gọi là may mắn lắm rồi.”
Chúc Ninh: “……”
Vậy chẳng khác gì trúng số độc đắc cả.
Phòng Doanh nghiêm túc nói: “Cô rất có thể sẽ xuất hiện hiện tượng biến dị.”
Người có giá trị tinh thần càng cao thì càng dễ xuất hiện biến dị, vì giá trị tinh thần cao thì khả năng giữ được lý trí sau khi bị ô nhiễm cũng cao hơn. Chúc Ninh chỉ là thể chất yếu, còn xét về tinh thần, thì rất có khả năng sau này sẽ phát triển theo một hướng rất khác biệt.
Tuy quân khu từ bỏ Chúc Ninh, nhưng toàn bộ khu 103 đều nhất trí cho rằng, Chúc Ninh sau này rất có thể sẽ mở ra một con đường khác biệt.
Phòng Doanh: “Trung tâm chúng tôi có không ít người là công dân cấp sáu, sau này cô có thể tiếp xúc thử.”
Chúc Ninh nghe xong, trầm ngâm gật đầu.
Phòng Doanh: “Lời tôi đã nói xong, thu thập số liệu của cô cũng đã hoàn tất, có thể rời khỏi bất cứ lúc nào. Tiếp theo, cô hãy về nhà suy nghĩ kỹ xem muốn gia nhập bộ phận nào.”
Phòng Doanh đưa cho Chúc Ninh một túi tài liệu và một cái hộp, “Bên trong là vòng tay nhân viên của cô và hướng dẫn vào làm, làm theo từng bước là được. Sau khi hoàn thành thủ tục sẽ có người đến nhà lấy hợp đồng.”
Phòng Doanh đứng lên, rất tùy ý nói: “Tiền thưởng và phần trăm khi tiêu diệt vật ô nhiễm của cô đã được duyệt, nhớ kiểm tra và nhận nhé.”
Chúc Ninh mở não phụ của mình ra, rất nhanh bảng lương mới nhất hiện ra:
【Bảng lương của Trung tâm thanh lọc Liên bang: lương cơ bản 5000 tệ đã được chuyển vào tài khoản của bạn.】
【Đã thu gom tổng cộng 145 bào tử ô nhiễm, nhiệm vụ xếp loại D, mỗi bào tử 500 tệ, tổng cộng 72500 tệ, đã chuyển vào tài khoản của bạn.】
【Đã tiêu diệt tổng cộng 26 vật ô nhiễm, xóa sổ một khu vực ô nhiễm cấp D, sau khi đánh giá, mỗi vật ô nhiễm được tính 20.000 tệ, khu vực ô nhiễm cấp D là 500.000 tệ, tổng cộng có hai người tham gia nhiệm vụ, là nhân viên dọn dẹp Chúc Ninh và Lý Niệm Xuyên, mỗi người nhận được 510.000 tệ.】
【Tổ đội dọn dẹp hoàn thành nhiệm vụ vượt cấp, trung tâm thưởng thêm 50.000 tệ.】
【Nhiệm vụ này do Trung tâm dữ liệu đánh giá sai mức độ nguy hiểm, được xác định là công việc có rủi ro cao, trung tâm bồi thường 50.000 tệ.】
【Thu thập dữ liệu tính tiền lương đi làm, tổng cộng 15.000 tệ.】
【Tổng lương phát: 702,500 tệ.】
【Số dư tài khoản hiện tại: 703.200 tệ.】
Chỉ sau một đêm, cô trở thành phú bà rồi.
Chúc Ninh đếm số 0 phía sau, xác định trong tài khoản của mình đột nhiên có thêm 700 nghìn tệ.
Một ngày trước, cô vẫn còn là kẻ nghèo rớt mồng tơi với tài khoản chỉ có 700 tệ, ngay cả tiền thuê nhà cũng không trả nổi. Vậy mà chỉ ngủ một giấc, số dư tài khoản tăng gấp nghìn lần.
Vấn đề duy nhất bây giờ là nên chọn bộ phận thanh lọc hay bộ phận tác chiến. Chọn công việc lương cao hay chọn công việc lương cao hơn?
Chúc Ninh suýt chút nữa bị số tiền lớn này làm cho choáng váng, nhưng cô vẫn giữ được chút lý trí. Trước khi chính thức ký hợp đồng và trở thành nhân viên chính thức, cô có một vấn đề bắt buộc phải hỏi.
Rõ ràng Phòng Doanh đã thu dọn xong tài liệu chuẩn bị rời đi, Chúc Ninh hỏi: “Tôi có thể hỏi cô một câu không?
Thật ra cô đã tò mò chuyện này từ rất lâu rồi.
Từ khi Phòng Doanh tìm Chúc Ninh nói chuyện tới nay, Chúc Ninh gần như luôn trong trạng thái bị động lắng nghe, rất ít khi chủ động hỏi gì. Phòng Doanh vẫn giữ nụ cười lễ phép, Chúc Ninh hỏi: “Rốt cuộc tôi được nhận vào công việc này bằng cách nào?”
Cô vẫn nhớ lúc mình tìm việc, là do trang web lọc danh sách rồi gợi ý công việc này cho cô.
Lần đầu tiên gặp Phòng Doanh, gần như không có bất kỳ cuộc khảo sát hay kiểm tra nào, chỉ hỏi cô hai câu, sau đó liền để cô đi “thực tập”.
Sau khi tiếp xúc nhiều hơn, Chúc Ninh cảm thấy quy trình này có chút bất thường.
Thứ nhất, công việc này được trả lương rất cao. Cô ấy đã tự mình trải nghiệm điều đó.
Thứ hai, rõ ràng công việc tiếp xúc với vật ô nhiễm có tính chất bảo mật nhất định.
Nếu như ai cũng có thể đăng ký, ai cũng có thể tham gia “chuyến du lịch một ngày” mà không phải qua bất kỳ kiểm tra nào về vật ô nhiễm, thì bộ phận này chắc chắn đã hỗn loạn từ lâu rồi.
Nhưng trước khi đến đây, Chúc Ninh đã đặc biệt lên mạng tìm hiểu một chút, thì thấy rất ít thông tin về Trung tâm thanh lọc, người ngoài đều cho rằng nơi này là một công ty xử lý rác thải.
Chúc Ninh luôn có cảm giác rằng có người đã “chọn” cho cô cái offer này.
Hơn nữa, ngay ngày đầu tiên đi làm, cô đã gặp phải lỗi đánh giá sai cấp độ khu ô nhiễm, mặc dù Phòng Doanh không hề giải thích gì về chuyện đó. Nhưng Chúc Ninh có thể cảm nhận được, việc đánh giá sai cấp độ khu ô nhiễm chắc chắn rất hiếm xảy ra.
Một sự việc hiếm hoi như vậy lại xảy ra với mình, nhìn thế nào cũng không giống là sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Tư thế ôm văn kiện của Phòng Doanh khựng lại, cô đang đứng ngay cửa ra vào nhà ăn, nửa người nằm trong bóng tối, nửa người dưới ánh nắng, cô im lặng vì câu hỏi đó.
Chúc Ninh tưởng mình đã hỏi phải chuyện quan trọng gì, sao vậy? Có muốn giết cô bịt miệng không?
Phòng Doanh vén mái tóc bên tai, chiếc khuyên tai màu xanh dương của cô lóe lên dưới ánh mặt trời.
Một lát sau, Phòng Doanh mở miệng: “Là dữ liệu lớn đã chọn cô.”
Chúc Ninh: “Dữ liệu lớn?”
Thế giới của cô ấy cũng có dữ liệu lớn, trước khi bị zombie tấn công, dữ liệu lớn chỉ phát triển đến mức đề xuất một số mặt hàng, kích thích mua sắm, tệ hơn thì là “chặt chém” người quen.
Dữ liệu lớn trong thời đại phế thổ phát triển đến mức nào? Sự tưởng tượng nghèo nàn của Chúc Ninh thật khó mà hình dung.
Phòng Doanh mỉm cười: “Nó tên là Prometheus, xử lý dữ liệu của trung tâm, chịu trách nhiệm tuyển dụng mọi người.”
Chúc Ninh không nói gì.
“Tất cả nhân viên của Trung tâm thanh lọc khu 103 đều được tuyển qua sàng lọc của nó.” Phòng Doanh bình tĩnh nhìn Chúc Ninh: “Bao gồm cả tôi và cô.”