Tôi Quét Rác Ở Thế Giới Hoang Tàn

Chương 68: Trái tim

Chương 68: Trái tim
Lá bài trắng sau khi sử dụng sẽ được hệ thống thu hồi, lòng bàn tay Chúc Ninh giờ đã trống không.
Lâm Hiểu Phong lúc đó bị buộc phải chui vào lá bài trắng, tuy Chúc Ninh chưa từng trải qua cảm giác đó, nhưng bị người khác “thu giữ” chắc chắn không dễ chịu.
Lâm Hiểu Phong năm nay mới mười tuổi, Chúc Ninh đã xem hết tất cả tài khoản mạng xã hội của cô bé, nhưng vẫn không thể tóm tắt được tính cách của cô.
Cô bé vừa mất mẹ, lại đột ngột trở thành nguồn ô nhiễm, có thể nói là một dị năng giả, chắc chắn rất khó kiểm soát được sức mạnh của bản thân.
Lúc này dù Chúc Ninh có nói gì cũng giống như đang đứng từ trên cao nhìn xuống.
Trong phòng im lặng đến kỳ lạ, đến cả tiếng xào xạc cũng không có.
Chúc Ninh ngồi trên ghế sofa, chiếc màn hình tivi đen kịt trước mặt phản chiếu bóng dáng của cô.
“Chị nói cho em một bí mật nhé,” Chúc Ninh lên tiếng, “thật ra chị không phải người thuộc thế giới này.”
Lâm Hiểu Phong không trả lời, nên nhìn qua giống như Chúc Ninh đang tự nói một mình, thực ra cô cũng đang kể chuyện cho chính mình nghe.
“Thế giới của bọn chị bị zombie chiếm, em biết zombie là gì không? Là một loại quái vật, người bị chúng cắn sẽ biến thành quái vật, rồi lại đi cắn người khác, cứ thế cả thế giới sẽ bị lây nhiễm.”
Giọng nói của Chúc Ninh rất nhẹ nhàng, giống như đang kể chuyện cổ tích cho một bé gái nghe.
“Khi khủng hoảng zombie vừa bùng phát, khu vực bọn chị phản ứng rất nhanh, trong trung tâm huấn luyện toàn là vận động viên đội tuyển cấp quốc gia, thần kinh vận động rất phát triển, phản ứng nhanh hơn người thường gấp mười lần. Hơn nữa, cơ sở an ninh cũng rất hoàn thiện. Sau khi đánh giá tình hình, bọn chị lập tức tổ chức một nơi trú ẩn mới.”
“Chị còn là người của đội bắn súng, đạn dược và vũ khí đều sẵn có, mà xạ thủ như bọn chị thì được cưng chiều nhất đội, ai cũng nhường nhịn.”
Trong khủng hoảng zombie, mỗi viên đạn đều là tài nguyên quý giá, xạ thủ chính là hỏa lực mạnh nhất của cả đội.
Lúc Chúc Ninh kể chuyện, Lâm Hiểu Phong vẫn hoàn toàn im lặng, có vẻ chẳng hứng thú gì cả.
Nhưng Chúc Ninh vẫn tiếp tục nói như không có gì: “Căn cứ của bọn chị rất an toàn, chắc không tìm ra được nơi nào an toàn như thế. Nhưng chị vẫn quyết định rời đi, vì chị phải đi tìm mẹ mình. Ai cũng nghĩ chị bị điên, vì mẹ chị là bác sĩ, mà bệnh viện thì đông người nhất. Xuyên qua cả thành phố để tìm một người gần như chắc chắn đã chết nghe thật ngu ngốc.”
Lâm Hiểu Phong vốn đang trốn trong một góc, nghe đến đây thì đột nhiên ngẩng đầu lên.
Chúc Ninh hoàn toàn không nhìn cô bé, cô chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình tivi.
Mẹ của Chúc Ninh là chuyên gia tim mạch, bận rộn đến mức thường xuyên không thể về nhà.
Chúc Ninh từ nhỏ đã quen với việc tự làm bài tập, tự chơi với bạn bè, rồi một mình chờ Chúc Dao về nhà.
Chúc Ninh luôn cảm thấy việc mẹ cô vất vả nuôi cô lớn là một điều kỳ diệu, mà việc cô được mẹ nuôi lớn trong hoàn cảnh đó cũng là một điều kỳ diệu khác.
Hồi trước Chúc Ninh rất vô tư gọi mẹ mình là “bà Chúc”.
Quan điểm nuôi dạy con của bà Chúc khá… thô bạo. Không biết bà đã đọc cuốn sách nào, nhưng bà tin rằng chỉ cần con mình không ngã xuống vực thì mọi chuyện khác đều có thể tùy tiện.
Chúc Ninh lớn lên trong sự “tùy tiện” đó.
Cô thích bắn súng, thế là bà Chúc cũng tùy tiện ném cô vào trại huấn luyện, cho cô muốn chơi sao thì chơi.
Tài năng bắn súng của Chúc Ninh bộc lộ rất sớm, ban đầu cô giành được đủ loại giải thưởng, cho đến khi đối đầu với đội tuyển chuyên nghiệp.
Lần đầu thi đấu với tuyển thủ chuyên nghiệp, Chúc Ninh bị đánh cho tan tác. Trước kia cô luôn đoạt huy chương vàng, nhưng hôm đó ngay cả huy chương đồng cũng không chạm tới.
Hóa ra trên đời lại có nhiều thiên tài đến vậy, mà khoảng cách giữa các thiên tài với nhau cũng có thể xa đến thế.
Lúc đó Chúc Ninh mới chỉ chín tuổi, lần đầu tiên trong đời bị cuộc sống giáng cho một đòn chí mạng.
Sau trận đấu, bà Chúc đến đón cô.
Lần đầu tiên Chúc Ninh bước ra khỏi sân đấu với hai bàn tay trắng, cô hơi lo lắng, len lén nhìn sắc mặt của bà Chúc, bà không hề thất vọng chút nào.
Chúc Ninh buồn bã nói: “Con không giành chiến thắng.”
“Không sao cả.”
Nghe vậy Chúc Ninh lại càng thấy không vui, cô hỏi: “Mẹ không có kỳ vọng gì ở con sao?”
Bà Chúc vừa đi cùng cô vừa thản nhiên đáp: “Mẹ còn có thể có kỳ vọng gì ở con chứ?”
Hết thuốc chữa rồi.
Mẹ cô đến cả một chút kỳ vọng cũng không có.
Bà đã từ bỏ cô rồi.
Hôm đó nắng rất gắt, xe thì đậu tận xa, hai mẹ con len lỏi đi dưới bóng cây, từ một khoảng râm này sang một khoảng râm khác.
Cảm giác như tất cả sự mát mẻ đều chỉ là tạm bợ, con người cuối cùng vẫn phải phơi mình dưới ánh mặt trời.
Chúc Ninh cúi đầu nhìn cái bóng của mình, hỏi một câu mà cô đã muốn hỏi từ lâu: “Rốt cuộc mẹ muốn con trở thành người như thế nào?”
Tại sao mẹ lại mặc kệ cô?
Tại sao mẹ chẳng có chút kỳ vọng nào, cứ để mặc cô lớn lên như cỏ dại?
Bà Chúc không quay đầu lại, chỉ nói: “Mẹ muốn con trở thành một người siêu vui vẻ.”
“Siêu vui vẻ?” Chúc Ninh sững người. Cô cũng từng nghe nhiều phụ huynh nói muốn con mình hạnh phúc, nhưng bà Chúc thì lại khác, tại sao vui vẻ chưa đủ mà phải là siêu vui vẻ?
Siêu vui vẻ là vui đến mức nào? Tại sao cô không thể tưởng tượng ra nổi?
Chúc Dao nói: “Nói với con thì con cũng chẳng hiểu.”
Chúc Ninh không thể chịu nổi cú sốc lần hai, liền phản bác: “Mẹ xem thường ai đấy? Con là con gái mẹ mà, mẹ là chuyên gia tim mạch, chắc chắn con cũng thông minh chứ!”
Chúc Dao bật cười, sao mà tự tin thế không biết?
Bà suy nghĩ một chút rồi nói: “Mẹ muốn con có một trái tim thật mạnh mẽ.”
Chúc Ninh ngẩn ra, mặt cô lập tức xụ xuống, trở nên nghiêm túc hẳn. Chúc Dao đang đi bên cạnh quay lại thì thấy Chúc Ninh không theo kịp.
Chúc Ninh đứng đó, khuôn mặt đầy bướng bỉnh, như sắp khóc đến nơi.
Cô ngẩng đầu lên, kiên cường nhìn mẹ: “Mẹ, mẹ nói thật đi, có phải con bị bệnh tim không?”
Chẳng trách từ nhỏ mẹ chẳng bao giờ đặt kỳ vọng gì vào cô, trong đầu cô toàn là mấy kịch bản bi kịch gia đình máu chó, chắc chắn cô mắc bệnh tim nên Chúc Dao mới để mặc cô, chỉ mong cô được sống vui vẻ.
Nhất định tim cô rất yếu.
“Có phải con sắp chết rồi không?”
Chúc Dao: “……”
Bà nhìn giọt nước mắt to tướng sắp rơi mà chưa rơi trong mắt Chúc Ninh, không nhịn được bật cười, con nít đầu óc toàn nghĩ cái gì đâu không.
Chúc Dao: “Con bị bệnh tim mà còn có thể chạy nhảy thế này sao?”
Chúc Ninh đâu chỉ chạy nhảy, lúc nhỏ y như con chó hoang, nghịch ngợm khắp nơi. Sau khi vào trại huấn luyện, còn phải trải qua rèn luyện thể lực, thể lực của cô ít nhất gấp đôi những bé gái cùng tuổi.
Chúc Ninh nghẹn lời. Chúc Dao là trưởng khoa tim mạch, lời bà nói chắc chắn là thật.
Một chẩn đoán vô cùng có uy tín.
Hai mẹ con dừng lại. Chúc Ninh đứng dưới bóng cây, Chúc Dao khẽ ngồi xổm xuống, ánh nắng phủ kín người bà.
Chúc Dao dùng một tay chọc vào ngực Chúc Ninh, trái tim bé nhỏ ấy đang đập thình thịch.
Khỏe mạnh và đầy sức sống.
Chúc Dao nhìn thẳng vào mắt Chúc Ninh: “Mẹ hy vọng con có một trái tim mạnh mẽ. Mẹ hy vọng con tự do, thảnh thơi và vui vẻ.”
Mẹ hy vọng khi con trèo lên đỉnh núi, trái tim con đủ mạnh mẽ để vượt qua.
Mẹ hy vọng khi con rơi xuống đáy vực, trái tim con đủ sức chịu đựng.
Mẹ hy vọng khi con nằm im nghỉ ngơi, nội tâm con vẫn bình yên.
Mẹ hy vọng cho dù thế giới này có thay đổi thế nào, con cũng có thể tìm được vị trí của mình trong đó.
Mẹ hy vọng dù một ngày mẹ không còn bên con nữa, con vẫn có đủ năng lượng để tiếp tục chạy về phía trước.
Mẹ hy vọng con sẽ tự tin, dũng cảm và bình tĩnh.
Mẹ hy vọng con hạnh phúc, phải là cực kỳ hạnh phúc, niềm hạnh phúc được nhân đôi.
Lúc đó Chúc Ninh còn nhỏ, quả nhiên không hiểu được lời mẹ nói, cô đã quên mất rất nhiều chi tiết.
Chúc Ninh chỉ nhớ hôm đó, bên vệ đường, thời tiết đặc biệt oi bức, ve sầu kêu không ngừng.
Bà Chúc nhìn Chúc Ninh đầy dịu dàng, giọng nói vô cùng bình thản, như thể đang nói một chuyện bình thường nhất trên đời.
Chúc Ninh, mẹ hy vọng con có một trái tim mạnh mẽ.
Sau đó, khủng hoảng xác sống bùng nổ. Cô biết trại huấn luyện là nơi an toàn nhất, nhưng cô đã rời khỏi đó. Cô phải đến bệnh viện Nhân dân thành phố để tìm mẹ.
Hành động này trong mắt đồng đội của cô lúc ấy chẳng khác nào tìm đường chết. Phải đối mặt với hiện thực và từ bỏ hy vọng, trong thế giới xác sống này, giữ được mạng đã là may mắn.
Nhưng Chúc Ninh vẫn rời khỏi khu trú ẩn an toàn.
Cô cảm thấy bà Chúc ngoài khám bệnh ra thì chẳng biết làm gì khác, khả năng sinh tồn cực thấp, nếu không có cô bên cạnh thì rất khó sống sót.
Bà Chúc thậm chí còn không biết nấu ăn, nói gì đến việc đánh nhau với xác sống, Chúc Ninh nhất định phải đi bảo vệ mẹ.
Cô mang theo một khẩu súng, đeo lương khô lên lưng và bước đi về phía nơi có bà Chúc.
Trên đường đầy rẫy xác sống chen chúc, chúng chiếm hết các con phố. Một đoạn đường bình thường chỉ mất hai tiếng lái xe, Chúc Ninh đã mất chín ngày để đi bộ tới nơi.
Trong chín ngày đó, Chúc Ninh càng lúc càng bất an, cô biết rất có thể Chúc Dao đã chết rồi.
Nhưng cô vẫn cố chấp muốn đến Bệnh viện Nhân dân thành phố.
Khi tận thế đến, người duy nhất cô nghĩ tới là Chúc Dao, người có mối liên kết sâu sắc nhất với cô trên thế gian này.
Cô nhất định phải gặp Chúc Dao một lần.
Trong lòng cô vẫn còn một tia hy vọng nhỏ bé, có khi vẫn còn sống, biết đâu đấy.
Bệnh viện Nhân dân là nơi tập trung đông người, khi Chúc Ninh bước tới cổng bệnh viện, tim cô đã lạnh đi một nửa, không còn cái “biết đâu” nào nữa rồi.
Cô do dự một lúc, cắn răng, cuối cùng vẫn bước vào bệnh viện.
Khuôn viên bệnh viện rất rộng, vì công việc của Chúc Dao, Chúc Ninh đã quá quen thuộc với nơi này, từ nhỏ cô đã lớn lên ở đây.
Mỗi lần Chúc Dao trực ca, Chúc Ninh lại mang bài tập theo để ngồi làm ở bệnh viện, rất nhiều trưởng khoa cũng biết mặt cô.
Cô đã nhìn thấy rất nhiều gương mặt quen thuộc trên đường đi, tất cả bọn họ đều đã biến thành zombie.
Cô mất hai ngày mới có thể vượt qua đám zombie để đến được văn phòng của Chúc Dao.
Chúc Ninh mở cánh cửa văn phòng quen thuộc, Chúc Dao đang quay lưng về phía cô.
Quả nhiên, bác sĩ Chúc hoàn toàn không có khả năng sinh tồn, trông vừa ngốc nghếch vừa đáng thương, cứ lấy trán đập liên tục vào cửa kính.
Trên cổ bà bị cắn một miếng, áo blouse trắng đều là máu.
Chúc Dao cảm nhận được động tĩnh phía sau, quay đầu lại nhìn về phía này.
Chúc Ninh nhìn thấy khuôn mặt hiện tại của mẹ, làn da tái xanh, ngũ quan đã có phần vặn vẹo.
Bác sĩ Chúc vốn là người ưa sạch sẽ, tóc tai lúc nào cũng được chải chuốt gọn gàng, bao nhiêu năm nay ngay cả cổ áo cũng chưa từng bị nhăn.
Bà từng thông minh và điềm tĩnh đến vậy, từng tỏa sáng rực rỡ, từng là thần tượng của Chúc Ninh.
Bà từng cầm dao phẫu thuật cứu người trong phòng mổ, còn bây giờ lại ngơ ngác dùng trán đập vào cửa kính.
“Mẹ?” Chúc Ninh gọi bà.
Đó là lần cuối cùng Chúc Ninh gọi bà là mẹ.
Chúc Dao đáp lại cô, bà ngửi thấy mùi sống, đột nhiên lao về phía Chúc Ninh.
Dựa vào trái tim mạnh mẽ mà Chúc Dao nuôi dưỡng, Chúc Ninh không né tránh hay sợ hãi.
Cô giơ súng lên.
Rồi ngắm vào mục tiêu, cổ tay vững vàng, đầu ngón tay ấn cò, giống như biết bao lần tập luyện trước đó.
Một tiếng đoàng vang lên, máu bắn tung tóe.
Chúc Dao ngã xuống.
Máu văng đầy mặt Chúc Ninh, cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận trái tim mình đang đập thình thịch không ngừng.
Đập quá nhanh, như muốn xé toạc lồng ngực.
Máu tươi lẫn với nước mắt, cô như bị thứ gì đó bịt kín đầu óc.
Bên ngoài, lũ zombie đã nghe thấy tiếng động, điên cuồng lao về phía này.
Cô vội vàng cầm lấy cây bút máy thường dùng của Chúc Dao, nhảy ra khỏi cửa sổ, rời xa bệnh viện mãi mãi.
Sau đó cô đến thế giới phế thổ, cây bút đó cũng biến mất, cô hoàn toàn mất đi tất cả những gì liên quan đến Chúc Dao.
Cô đã lâu không nhớ đến Chúc Dao nữa, cô nhìn vào bàn tay mình.
Kể từ khi Nhạc Khai Nguyên cho cô xem cuộc đời của Chúc Ninh trong thế giới này, cô luôn chìm trong nghi ngờ.
Liệu cô có thật sự tồn tại hay không?
Lúc mới đến thế giới phế thổ, Chúc Ninh đã mệt mỏi, chỉ muốn làm một con cá mặn.
Sau đó cô vào Trung tâm thanh lọc, lúc đầu rất hào hứng, cái gì cũng thấy lạ lẫm.
Nửa đêm phấn khích lướt các bài mộ, sau khi vào khu vực ô nhiễm thì thử nghiên cứu, tổng kết quy luật của các vật ô nhiễm.
Hiện tại cô cảm thấy mọi thứ sắp xảy ra đều rất bình thường, rất khó để cô còn cảm thấy tò mò hay phấn khích.
Cô ngày càng khó tạo ra cảm xúc, như thể mình đã sống ở đây từ lâu, hoàn toàn hòa nhập vào thế giới này.
Thành thật mà nói, giờ cô có chút lúng túng không biết mình là ai.
Cô có thực sự tồn tại không?
Hay là Chúc Ninh vốn dĩ không tồn tại, Chúc Ninh thật sự chỉ là một “bộ não trong bình”, duy nhất một bộ não được ngâm trong đĩa nuôi cấy.
Thế giới xác sống và thế giới phế thổ chỉ là những tưởng tượng trong bình nuôi cấy của cô.
Cô ở thế giới xác sống có phải thật không? Hay tất cả chỉ là ký ức được cấy ghép? Liệu ký ức cấy ghép có thể chân thực đến thế?
Nhưng cô nhớ rất rõ Chúc Dao, nhớ rất nhiều chi tiết khi hai người ở bên nhau, nhớ cả gáy đầu khi bà ấy chở mình đi trại huấn luyện.
Cô nhớ mình ôm chiếc cúp về nhà, Chúc Dao nhướn mày nói: “Không tệ đâu, Ninh bảo.”
Cô nhớ mùi nước khử trùng nhẹ nhàng của bệnh viện trên người Chúc Dao.
Dù không có bất kỳ bằng chứng nào chứng minh Chúc Dao thật sự từng tồn tại, nhưng cô vẫn hy vọng Chúc Dao có thật, vì bà đã giúp cô nuôi dưỡng một trái tim mạnh mẽ.
Nếu Chúc Dao chỉ là một nhân vật ảo được ai đó dựng lên rồi cấy vào đầu cô, thì cô vẫn biết ơn nhân vật ấy.
Chúc Ninh nhắm mắt lại, cô sợ nếu tiếp tục suy nghĩ sẽ rơi vào hư vô hoàn toàn, không phân biệt được đâu là ảo giác đâu là thật.
Trước khi có nhiều bằng chứng hơn, cô vẫn tin chắc thế giới xác sống là thật.
“Từ góc độ lợi ích mà nói, đó là việc bất lợi nhất chị từng làm trong đời. Chị đã đi qua nửa thành phố, cuối cùng chỉ bóp cò súng vào đầu mẹ, mà bà ấy đã chết từ lâu rồi.”
Chúc Ninh nhìn vào bóng phản chiếu trong tivi, giọng cô không hề thay đổi, đến mức Lâm Hiểu Phong cũng không thể hiểu nổi cảm xúc của cô.
Chúc Ninh lại nói: “Đây cũng là việc chị cảm thấy không hề hối tiếc nhất trong đời.”
Cô không thể chịu được cảnh xác sống mang khuôn mặt của Chúc Dao, cô nghĩ đó cũng là điều Chúc Dao mong muốn.
Chúc Ninh hít một hơi thật sâu, “Được rồi, câu chuyện của chị kể đến đây là xong, bây giờ em cũng hiểu chị rồi, chúng ta công bằng.”
Kết bạn cần sự thấu hiểu lẫn nhau, họ đang trong quá trình hiểu nhau.
Chúc Ninh kể xong câu chuyện, trong phòng lại im lặng một lúc.
Một lúc sau, cô nghe thấy tiếng xào xạc nhẹ, tiếp theo là một bên ghế sofa bị lún xuống.
Có người ngồi xuống bên cạnh cô.
Chúc Ninh không thể nhìn thấy Lâm Hiểu Phong, qua bóng phản chiếu trên tivi, trên ghế sofa chỉ có một mình cô.
Chúc Ninh đang ngồi cùng một người trong suốt.
Một người mất cha mẹ, trở thành người vô hình không ai nhìn thấy.
Một người mất cha mẹ, xuyên đến thế giới phế thổ làm người xa lạ.
Các cô bây giờ đều có một mục tiêu chung.
Có lẽ vì trước đó từng tiếp xúc ở thủy cung, Chúc Ninh đã từng hướng dẫn Lâm Hiểu Phong, nên hiện tại cô bé không có địch ý với cô.
Chúc Ninh nói: “Tiếp theo chị sẽ nói chuyện với em như với một người lớn, vì em chỉ còn lại một mình, giống như chị cũng chỉ còn lại chính mình.”
Không còn sự che chở của Tô Thanh Thanh, cũng sẽ không còn ai dỗ cô bé ngủ nữa, Lâm Hiểu Phong buộc phải đối mặt với điều đó.
Chúc Ninh nói: “Bào Thuỵ Minh chưa chết, ông ta đã tải ý thức lên và sớm trốn thoát rồi, bên chị không tìm được tung tích của ông ta. Rất có thể sau lưng ông ta có một tổ chức, em không thể đối phó một mình được.”
Chúc Ninh cảm thấy âm thanh sột soạt bên cạnh lớn hơn một chút, trẻ con rất khó giấu được cảm xúc của mình.
Chúc Ninh nói tiếp: “Chị không biết rốt cuộc ông ta làm những chuyện này vì điều gì. Lúc đầu chị tưởng ông ta muốn bồi dưỡng em, nhưng nhìn qua thì chẳng hề có ý định đó. Chị đoán Bào Thụy Minh chỉ lợi dụng em để dẫn dụ trung tâm thanh lọc tới, nhằm đánh lạc hướng sự chú ý khỏi những chuyện khác.”
Khá tàn nhẫn, nhưng suy đoán của Chúc Ninh rất có thể là sự thật, Lâm Hiểu Phong chỉ là một vật hy sinh.
Cô bé thậm chí không có chút giá trị nào, bị người ta dùng xong là vứt bỏ.
Sột soạt sột soạt——
Bên cạnh, động tĩnh của Lâm Hiểu Phong lớn hơn.
“Giữ lý trí, Lâm Hiểu Phong.” Chúc Ninh nhìn vào màn hình tivi, trong đó phản chiếu chiếc sofa đã bị biến dạng, Lâm Hiểu Phong đang siết chặt ghế, với năng lực của cô bé thì có thể bóp nát nó trong tích tắc.
“Chị sẽ tìm cách xác định nơi ông ta đã tải ý thức lên đám mây, chị sẽ giúp em giết ông ta. Chị nhất định làm được. Nhưng chuyện này có điều kiện.” Chúc Ninh nói rất bình tĩnh.
Tiếng sột soạt của Lâm Hiểu Phong ngừng lại.
“Em có thể coi chị là một người lớn rất tồi, chị nhìn trúng năng lực của em. Chị cần xây dựng một đội, hy vọng em sẽ là thành viên của chị. Em có thể sẽ gặp nguy hiểm tính mạng trong những nhiệm vụ đó.”
Những lời này thật sự rất tàn nhẫn, tương đương với việc bắt một cô bé mười tuổi phải bán mạng cho Chúc Ninh.
Nhưng đây là thế giới phế thổ, ngoài công dân hạng nhất ra thì tất cả mọi người đều phải tìm đủ mọi cách để sinh tồn, Lâm Hiểu Phong cũng không phải ngoại lệ.
Cái thế giới chết tiệt này, trẻ con cũng phải đối mặt với cuộc sống tàn khốc y như người lớn.
Chúc Ninh nói: “Tương ứng với điều đó, chị sẽ cung cấp nơi trú ẩn và giúp đỡ em, em có thể dựa dẫm vào chị ở mức độ vừa phải.”
Ghế sofa lõm xuống một mảng lớn, trông có vẻ Lâm Hiểu Phong vẫn đang rất căng thẳng.
Chúc Ninh cũng không hy vọng một cô bé có thể ngay lập tức suy nghĩ thấu đáo, hôm nay cô đã nói hết những điều cần nói.
Cô hiểu biết về Lâm Hiểu Phong rất hạn chế, ví dụ như cô không biết Lâm Hiểu Phong có thể nói chuyện không, cũng không rõ em ấy có còn được xem là con người không.
Chúc Ninh nhìn vào chỗ lõm của ghế sofa, miễn cưỡng xác định được vị trí của Lâm Hiểu Phong. Nói chuyện với một người vô hình đúng là có hơi kỳ quái.
“Em có thể suy nghĩ, trả lời lúc nào cũng được, từ chối cũng được, chỉ cần em tìm ra cách mà bản thân cảm thấy thoải mái để nói với chị là được.”
Nếu Lâm Hiểu Phong không thể nói, có thể sẽ cần gõ chữ hoặc viết để nói với Chúc Ninh.
“Có hai phòng, diện tích như nhau, chị đã chọn rồi, chị ở bên phải, em ở bên trái, có ý kiến gì không?”
Chúc Ninh vẫn không nghe thấy câu trả lời, nhìn qua cứ như thể cô đang tự nói chuyện một mình trong căn phòng trống.
Không nhận được câu trả lời, Chúc Ninh đi vào căn phòng bên phải.
“Chúc ngủ ngon.”
Chỉ một lúc sau, từ trong phòng vang lên tiếng nước chảy.
Cô ấy thật sự gan to, ở cùng một người vô hình có sức mạnh khủng khiếp mà chẳng hề sợ hãi chút nào.
Sau khi Chúc Ninh rời đi, bàn tay đang siết lấy đệm ghế sofa của Lâm Hiểu Phong từ từ buông lỏng, cô bé ngồi ngây người một mình.
Từ phản chiếu của màn hình tivi, cô không thể nhìn thấy bản thân mình, soi gương cũng không thấy gì, cô đã hoàn toàn trở nên vô hình.
Phòng an toàn trong tầng hầm không có gió cũng không có ánh sáng nào khác, nơi này giống như một cái lồng giam.
Lâm Hiểu Phong hít thở sâu.
Giữ vững lý trí.
Cô bé cứ lặp đi lặp lại bốn chữ ấy trong đầu.

Chúc Ninh nằm trên giường.
Thuốc an thần của Tống Tri Chương rất hiệu quả, vừa nằm xuống là Chúc Ninh đã buồn ngủ, đầu óc cũng thả lỏng, không còn nghĩ đến bà Chúc nữa.
Đột nhiên, cô nghe thấy tiếng “két” khẽ ở cửa.
Không có ai ở cửa, nhưng cửa bị ai đó đẩy hé ra một khe nhỏ, có một người vô hình bước vào.
Lâm Hiểu Phong đi vòng ra phía sau lưng Chúc Ninh, giống như một hồn ma lặng lẽ đứng đó.
Chúc Ninh cảm nhận được ánh mắt của Lâm Hiểu Phong, cô không quay đầu lại, cũng không cử động, cơ thể hơi căng cứng. Cô không chắc Lâm Hiểu Phong đang nghĩ gì lúc này.
Dù sao thì Lâm Hiểu Phong cũng là nguồn ô nhiễm cấp B, nếu em ấy thực sự định ra tay, Chúc Ninh chỉ còn cách thu em lại vào thẻ bài.
Một lúc sau.
“Chị ơi, em có thể ngủ với chị không?” một giọng bé gái vang lên từ phía sau, rụt rè. Thì ra em ấy biết nói.
Cơ thể Chúc Ninh thả lỏng, “Được chứ.”
Cô cảm thấy giường hơi lún xuống, có người lên giường.
Lâm Hiểu Phong ôm eo Chúc Ninh, thấy Chúc Ninh không có ý tránh né, em vùi trán vào vai cô, như một con thú nhỏ rúc vào.
Chúc Ninh nghe thấy tiếng tim đập sau lưng mình, rất rõ ràng, là tiếng tim người.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất