Chương 70: Phòng khám nha khoa đen (1)
Thật sảng khoái.
Trước đây Chúc Ninh chỉ ngồi trên chiếc xe này, hoàn toàn chưa từng lái, tốc độ xe gấp mười lần thế giới của cô.
Công nghệ phát triển khiến phương tiện giao thông của con người ngày càng mang sắc thái khoa học kỹ thuật hơn.
Khi khởi động động cơ, toàn bộ thân xe hiện lên một vệt ánh sáng đỏ nhạt, bật chế độ siêu im lặng, khi cô lao nhanh thì gần như không có tiếng động.
Người đi đường chỉ kịp nhìn thấy một vệt bóng mờ, rồi một chiếc mô tô bất ngờ lao vụt qua bên cạnh, tiếp đó phóng lên tuyến đường cao tốc trên không.
Họ không biết người lái là nam hay nữ, chỉ thấy vô lý: “Sao lại có người dở hơi sáng sớm đi bốc đầu xe thế?”
Bây giờ là 7 giờ sáng, khu 103 vừa mới tỉnh dậy, bầu trời trong.
Tuyến đường cao tốc trên không được xây dựng trên toàn thành phố, giải quyết tận gốc vấn đề tắc đường giờ cao điểm buổi sáng.
Chúc Ninh chọn làn đường cao nhất, nơi đây tạm thời không có xe nào, chỉ có một mình cô điên cuồng phóng mô tô vào sáng sớm.
Người đi làm buổi sáng vừa mới thức dậy, tàu điện chạy trên không trung đã vận hành được hai chuyến.
Trên bầu trời vẫn còn treo lửng lơ mặt trăng khuyết, mặt trăng thậm chí còn chưa hết ca làm việc.
Tuyến đường cao tốc trên không trong suốt, bánh xe lăn qua như nghiền nát cả thành phố, mọi thứ đều bị bỏ lại phía sau, khi lao nhanh thì như thể sẽ vút thẳng lên tận trời mây.
Điều đó mang lại cho cô một ảo giác, chỉ cần cô muốn, thậm chí có thể bay lên không gian.
Nhanh lên, nhanh hơn nữa.
Kể từ khi đến thế giới này, đây là lần đầu tiên Chúc Ninh thật sự thư giãn một cách thuần khiết.
Đó là cảm giác thư giãn sau khi chạy mười cây số, là niềm vui thật sự phát sinh từ tận sâu trong tim khi theo đuổi trải nghiệm đỉnh cao.
Cô quên hết sự tàn nhẫn của thế giới xác sống, quên cả công ty dược Vĩnh Sinh, cũng quên trung tâm thanh lọc.
Ở khoảnh khắc đó, cô chỉ cảm nhận bản thân mình, tim đập thình thịch, vận động kích thích tiết ra dopamine.
Giống như khi trượt tuyết bay lên không trung, như nhảy dù với cú nhảy dũng cảm, như leo núi chuẩn bị chinh phục đỉnh cao.
Đối với cô, điểm cuối của vận động chính là sự tận hưởng và niềm vui.
Các môn thể thao mạo hiểm ở thế giới này chắc chắn rất thú vị, cô thậm chí còn muốn tham gia đua xe.
Tuyến đường cao tốc trên không có điểm kết thúc, Chúc Ninh chỉ chạy được mười tám phút thì phải rời làn đường.
Hoàn toàn chưa đã ghiền.
Cô giảm tốc độ rời khỏi làn đường, chuẩn bị đỗ xe vào một bãi đất trống, chỗ này chắc là đài quan sát, có thể ngắm toàn cảnh khu 103.
Bỗng nhiên, bên tai vang lên giọng nói của một người phụ nữ.
“Xin chào, tôi là hệ thống trí tuệ nhân tạo tích hợp trong xe của bạn, rất hân hạnh được phục vụ. Cô Tần-chủ nhân cũ của tôi đã hoàn tất chuyển giao toàn bộ quyền sử dụng xe cách đây một phút, dữ liệu trước đó đã được xoá hoàn toàn. Vui lòng hoàn tất xác nhận thân phận chủ sở hữu mới.”
!
Chúc Ninh thậm chí còn có cả hệ thống AI riêng!
Không phải cái hệ thống chết tiệt cứ giục cô đi thanh lọc thế giới, cũng không phải Prometheus, kẻ trùm lớn lạnh lùng và vô cảm.
Thứ này giống với trí tuệ nhân tạo thời đại của Chúc Ninh hơn, không quá thông minh một cách thái quá, giống như một quản gia thực sự làm nhiệm vụ phục vụ cô.
Chúc Ninh dùng não phụ của mình để kết nối với chiếc xe mới, truyền dữ liệu chỉ mất đúng một giây, hệ thống AI trên xe đã được tích hợp vào não phụ của cô.
Giờ có thể điều khiển ngay trên não phụ, chiếc xe này được trang bị hệ thống lái tự động, điều khiển từ xa và nhiều chế độ vận hành khác nhau.
Lúc mua là do bốc đồng, nhưng bây giờ nhìn lại chiếc xe này đúng là không tệ, tốc độ đạt đến cấp độ xe đua chuyên nghiệp.
Hơn nữa còn có thể độ thêm, nó thậm chí còn tích hợp sẵn cổng gắn vũ khí, có ba đường đạn, tức là về lý thuyết, chỉ cần Chúc Ninh có đủ tiền, cô hoàn toàn có thể biến con xe này thành một chiếc Gundam?
Chúc Ninh lên mạng tra thử mẫu xe tương tự, nhưng không thấy mẫu nào giống hệt, mà những xe có cổng gắn vũ khí thì đa phần đều có giá khoảng tám triệu, loại có ba đường đạn thì giá thị trường đã lên đến hàng chục triệu.
Dù có người muốn bán gấp thì ở chợ đen cũng phải khoảng sáu triệu, vậy là ngay từ đầu cái giá mà bà chủ kia đưa ra đã thấp hơn giá thị trường rất nhiều.
Cô bỏ ra hai triệu rưỡi mà còn lời sao?
Cái bà họ Tần kia rốt cuộc là ai?
Kệ đi, thanh lý giá rẻ thì không cần tiếc!
“Xin chào cô Chúc, cô có thể đặt cho tôi một cái tên mới, hoặc sử dụng tên mặc định là Sophia.”
“Xe xịn,” Chúc Ninh nói, “Cô tên là Xe Xịn.”
Tôi bỏ ra hai triệu rưỡi, cô nhất định phải gọi cái tên này.
Hệ thống xe không hề có ý kiến gì, “Vâng.”
Chúc Ninh tự đặt tên xong thì tự mình bật cười, hôm nay đúng là thú vị thật.
Cô ngồi xuống chiếc ghế dài, bên cạnh là chiếc Xe Xịn đang yên tĩnh nằm đó, thân xe vẫn phát ra ánh sáng đỏ, luôn ở trạng thái sẵn sàng xuất phát bất cứ lúc nào.
Chúc Ninh ngẩng đầu nhìn về phía thành phố, cảm xúc mãnh liệt ban nãy đã biến mất, lúc này cô rất bình tĩnh.
Buổi sáng sớm rất thích hợp để suy nghĩ.
Ví dụ như bây giờ cô đang nghĩ một chuyện, liệu cô có thể mặc kệ tất cả, buông tay mọi thứ hay không?
Chỉ số sinh mệnh của cô đã hồi phục về 100, nếu dừng lại ngay lúc này, không làm gì nữa thì chắc vẫn sống lâu?
Chỉ cần còn tiếp tục sử dụng hệ thống, cô sẽ phải liên tục tiêu hao sinh mệnh. Cô phải không ngừng tiến vào các khu vực ô nhiễm để thu thập giá trị thanh lọc để bù lại lượng sinh mệnh đã mất.
Không bao giờ có điểm dừng, cả đời này sẽ bị thứ đó trói buộc.
Vậy bây giờ dừng lại có được không?
Không được, cô rất nhanh đã có được câu trả lời.
Công ty dược Vĩnh Sinh đang dõi theo cô từ phía sau, còn Prometheus thì đang chờ cô ở phía trước, có quá nhiều chuyện trên người cô vẫn chưa được làm sáng tỏ.
Ví dụ như nhiệm vụ tìm ra sự thật đằng sau cái chết, nếu không hoàn thành, cô vẫn sẽ phải chết.
Còn có Câu lạc bộ Hỏa Chủng mà cô vẫn chưa tìm hiểu, có lẽ cô vĩnh viễn không thể thoát khỏi vòng tròn sinh hoạt của nguyên chủ.
Cô giống như đã lao lên một con đường cao tốc không có điểm kết thúc, chỉ có thể chọn tăng tốc hoặc giảm tốc, nhưng tuyệt đối không thể dừng lại.
Tin tốt là cô đã đại khái hiểu được quy tắc của trò chơi, và hiện tại cũng nắm giữ một chút quyền chủ động.
Dù quyền chủ động đó bây giờ nhìn có vẻ nhỏ nhoi, nhưng Chúc Ninh đã gieo xuống một hạt mầm, cô sẽ tự mình vun trồng thành một cái cây lớn.
…
Khi Chúc Ninh quay lại cửa hàng nữ hoàng cao quý thì trời đã tối.
Tống Tri Chương vẫn chưa đi, trong phòng còn đang trôi lơ lửng một chiếc mũ đỏ.
Không hiểu sao Chúc Ninh lại có cảm giác như đang trở về nhà, chỉ là “nhà” của cô hơi bừa bộn, ghế ngã nghiêng khắp nơi, đồ đạc loạn xạ như thể vừa bị trộm lục tung.
Chúc Ninh hỏi: “Hai người đang làm gì vậy?”
Tống Tri Chương lộ ra một biểu cảm mà Chúc Ninh chưa từng thấy qua. Trước giờ anh ta luôn giữ nụ cười tao nhã, giống như một lãng khách đã rửa tay gác kiếm nhìn thấu hồng trần, ánh mắt nhìn người luôn mang theo vài phần toan tính.
Nhưng giờ đây, anh ta đang cười, mang theo ánh nhìn khích lệ y như một thầy giáo mẫu giáo: “Con bé rất mạnh.”
Chúc Ninh ghé lại gần: “Sao vậy?”
Tống Tri Chương nói: “Tôi đang thử khám phá giới hạn năng lực của con bé.”
“Không chỉ có thể khiến bản thân trong suốt, con bé còn có thể khiến đồ vật tàng hình theo.” Tống Tri Chương giải thích, “Ví dụ như khi con bé cầm một cái muỗng, có thể điều khiển xem cái muỗng có hiện hình hay không.”
Tống Tri Chương nghe có vẻ rất vui, cứ như vừa tìm được món đồ chơi mới.
Chúc Ninh liếc mắt nhìn, chiếc mũ đỏ đang lơ lửng trong không trung khẽ gật đầu, Lâm Hiểu Phong xác nhận.
Bảo sao trong nhà lại loạn thế này, thì ra là họ đã thử nghiệm cả ngày rồi?
Chúc Ninh hỏi: “Có giới hạn về khoảng cách không?”
Tống Tri Chương đáp: “Ước chừng là phải tiếp xúc với da, độ chính xác thì vẫn chưa rõ.”
Cũng tức là chỉ cần Lâm Hiểu Phong chạm vào vật gì, hoàn toàn có thể dùng dị năng khiến thứ đó biến mất theo mình, chẳng trách quần áo trên người cô bé cũng không thấy đâu.
Phần thưởng lần này trong hệ thống của Chúc Ninh cũng có kỹ năng tàng hình, hiệu quả có lẽ tương tự như của Lâm Hiểu Phong, vậy là cô đỡ phải tự mình mò mẫm.
Chúc Ninh hỏi: “Có giới hạn về kích cỡ không?”
Tống Tri Chương đáp: “Trọng lượng thì chưa rõ, món đồ lớn nhất hiện tại là một cái mũ.”
Vừa dứt lời, cái mũ đang lơ lửng trong phòng bỗng nhiên biến mất, Lâm Hiểu Phong rất ăn ý, chủ động biểu diễn cho Chúc Ninh xem.
Tống Tri Chương nói: “Chỉ cần tiếp tục phát triển, không chừng con bé có thể khiến cả một bức tường biến mất.”
“Woa, Hiểu Phong giỏi quá,” Chúc Ninh khen xong thì nghiêng đầu nói nhỏ với Tống Tri Chương: “Giờ anh y chang mấy phụ huynh xấu tính bắt con cái biểu diễn dịp Tết ấy.”
Cứ như đang nói: Nào, Hiểu Phong, biểu diễn cho chị này xem một tiết mục!
Tới đi! Cho chị ấy thấy nhà mình lợi hại cỡ nào!
Tống Tri Chương: “Rõ thế sao?”
Chúc Ninh: “Rõ lắm.”
Chúc Ninh biết môi trường trưởng thành của Lâm Hiểu Phong, ban đầu còn tưởng cô bé sẽ không vui vì bị đối xử kiểu đó, không ngờ lại còn rất hào hứng.
Lâm Hiểu Phong như đang gấp gáp muốn chứng minh bản thân, tiếp theo liền lần lượt biểu diễn cho hai người xem: cái cốc biến mất, quả táo biến mất, cả cái lược cũng biến mất.
Chúc Ninh luôn giữ nụ cười khen ngợi, hết mực khích lệ đứa nhỏ, đến mức cười đến đơ cả mặt.
Cuối cùng vẫn là Tống Tri Chương dẫn Lâm Hiểu Phong về phòng, bảo cô bé rằng trẻ con thì nhất định phải ngủ trước mười hai giờ.
Tống Tri Chương đúng là rất biết cách chăm sóc trẻ, anh thật lòng cảm thấy Lâm Hiểu Phong rất lợi hại, hai người họ sống chung với nhau ngoài ý muốn lại vô cùng hòa hợp.
Có Tống Tri Chương giúp đỡ chăm sóc cho thành viên trong nhóm, Chúc Ninh tiết kiệm được rất nhiều sức lực.
Tống Tri Chương thậm chí còn có chức năng ru ngủ, anh còn kể truyện cổ tích trước giờ đi ngủ cho Lâm Hiểu Phong.
Chúc Ninh vô tình nghe được một đoạn, truyện kể về một con cáo ngoài hành tinh bị giết hết cả nhà, sau đó gặp được người bạn thỏ đen, cả hai có cùng một kẻ thù nên cùng nhau hợp sức báo thù tên đại ma đầu.
Máu me và u ám, hoàn toàn không phù hợp để kể cho trẻ con.
Nhưng Lâm Hiểu Phong có vẻ lại rất hứng thú, cứ liên tục hỏi: “Rồi sau đó thì sao? Cáo và thỏ có tìm ra kẻ đứng sau không?”
Chúc Ninh: “…”
Toàn là mấy thứ gì đâu không vậy?
Chúc Ninh vừa nghe Tống Tri Chương kể truyện trước khi ngủ vừa mở diễn đàn Hội Những người yêu thích bài mộ.
Lần trước Prometheus gửi cho cô một nhiệm vụ, cô đã không nhận. Giả sử mỗi nhiệm vụ của Prometheus đều mang một ý nghĩa đặc biệt nào đó, thì nhiệm vụ lần này chắc chắn cũng có điều gì đó đang chờ Chúc Ninh khám phá.
Giờ đây Chúc Ninh đã tiếp cận các nhiệm vụ một cách rất chủ động, cô rất tò mò không biết lần này sẽ xảy ra chuyện gì.
Prometheus dường như luôn rải vụn bánh mì trước mặt cô, cuối cùng muốn dẫn cô đến một nơi nào đó.
Do Prometheus không thể trực tiếp đối thoại với cô, những bài mộ này dường như chính là cách anh ta truyền đạt thông tin đến cô.
Để xem lần này ngươi chuẩn bị cho ta bất ngờ gì đây.
Ngay sau 12 giờ đêm, trên giao diện diễn đàn hiện lên một bài viết mới với màu xám: 《Trong răng tôi hình như có người sống, mỗi ngày nó đều nói chuyện với tôi, vậy có bình thường không?》
Trong răng có một người biết nói sao?
Nội dung các bài đăng trên diễn đàn càng ngày càng gây sốc hơn.
Nếu Chúc Ninh có thêm vài nhiệm vụ nữa, cô có thể tổng hợp thành một bộ sưu tập chuyện bệnh tâm thần liên quan đến vật ô nhiễm, nghe giống như chứng tâm thần phân liệt.
Nhiệm vụ lần này có vẻ không giống những nhiệm vụ cô từng thấy trước đó.
Đây là một bài đăng trên diễn đàn hỗ trợ ẩn danh, người đăng sẽ chia sẻ những vấn đề gần đây họ gặp phải và các thành viên khác sẽ cùng suy nghĩ, góp ý giải đáp.
Các vấn đề thông thường của mọi người là gì? Mèo nhà tôi bị mất, trong 24 giờ có còn cơ hội tìm được không?
Hoặc là làm sao để trong ba tháng cải thiện điểm thi lên 100 điểm, những bài mơ tưởng của tuổi trẻ.
Cũng có những bài tình cảm kỳ quặc, hỏi cư dân mạng có nên chia tay hay không, phần lớn bình luận đều là: chia tay! ngay lập tức chia tay!
Vì vậy bài đăng hơi kỳ quặc này xen giữa trông khá không hòa hợp.
Bài không có thông tin chi tiết, chỉ có một bức ảnh quét răng, những ai từng đi nha sĩ có thể thấy quen thuộc, nhưng thứ này nhìn thật sự khá đáng sợ.
Lợi bao quanh răng không được chụp lại, nhưng lại chụp được nửa khuôn mặt người cùng hai lỗ mũi trống rỗng, trắng toát như xương khô.
Con người nhìn thoáng qua thì không sao, nhưng nếu nhìn răng mình lâu theo góc nhìn này sẽ cảm thấy rất kỳ quái.
Bạn càng nhìn càng thấy lạ, cảm giác đó không phải là răng của mình, mà là của một người khác.
Phía dưới bài viết bắt đầu có bình luận.
“Bức hình này hơi kinh dị đấy.”
“Có gì đâu mà kinh dị, chưa từng đi nha sĩ à? Ở nhà bạn cũng có, lấy ra xem thử là được.”
“Bệnh hoạn thật, lên mạng đăng ảnh phim chụp răng của mình.”
“Đăng mấy ảnh nhạy cảm đi chứ, ai thèm xem ảnh răng, bệnh thật.”
“Khởi đầu đã có cái tiêu đề vậy rồi, tiếp theo toàn tự bịa chuyện đúng không?”
“Nói chuyện bạn vừa bịa đi, tôi muốn xem bạn bịa như thế nào.”
“Chủ thớt đâu rồi? Nhanh nói đi, tôi bị cuốn đến không ngủ được, bạn phải chịu trách nhiệm với tôi đấy.”
Tiêu đề này thật sự thu hút một số người vào xem, nhưng đều là những bình luận vô nghĩa, Chúc Ninh lướt xuống mãi.
Lạ một điều là, chủ bài viết ban đầu chỉ đăng tiêu đề và một bức ảnh răng, rồi sau ba tháng, khi mọi người gần như quên hết, mới bắt đầu trả lời.
“Xin lỗi, dạo này tôi quá bận công việc, không có thời gian lên mạng, tôi thật sự rất bối rối, răng các bạn không có ai ở trong đó sao? Người đó hàng ngày nói chuyện với tôi, đôi khi rất vô duyên, tôi đang ăn cơm thì bỗng nói, lúc đi vệ sinh cũng bỗng nói, tôi hơi khổ sở, làm sao để điều chỉnh được đây? Có thể làm cho người đó im lặng khi tôi làm việc không? Rất phiền và bất lịch sự.”
Chúc Ninh cau mày, Hoàng Nhã Nhược cũng từng đăng bài cầu cứu, nhưng khi Hoàng Nhã Nhược cầu cứu thì rất hoảng loạn, cô ta nhận ra mình gặp chuyện bất thường, muốn nhờ dân mạng giúp giải thoát.
Nhưng giọng điệu của người này thì sao nhỉ, dường như anh ta nghĩ việc có người trong răng là chuyện rất bình thường, người khác mới là bất thường?
Hơn nữa, vấn đề anh ta phiền là người trong răng nói chuyện không đúng lúc, làm phiền cuộc sống mình.
Bệnh tâm thần phân liệt?
Bên dưới bình luận: “Ồ, cậu nói có người trong răng, anh ta nói gì với cậu? Số đề ngày mai à?”
“Nói cho tôi biết đi, tôi cũng muốn biết.”
“Đây đúng là một thằng thần kinh, quản trị viên mà cũng không xóa bài à?”
“Bạn muốn chúng tôi nghĩ cách gì, để bạn sửa mối quan hệ với người trong răng à?”
“Chia tay đi, câu tiếp theo nào.”
Phần bình luận chủ yếu là châm biếm, có người thấy câu chuyện này cũng hay, đề nghị anh ta gửi đi làm truyện đọc nhà vệ sinh.
Nhưng chủ bài viết rất nghiêm túc, anh ta trả lời từng bình luận: “Nó nói với tôi, nó bị đau răng.”
Bình luận: “……”
“Chết tiệt, nổi hết cả da gà, răng bạn có người ở trong đó rồi lại còn nói là đau răng? Người này thật sự có vấn đề à?”
“Đề nghị gọi an ninh tới ngay.”
“Bạn làm nghề gì thế? Bạn thật sự không phải bị điên à? Hay bạn viết truyện kiếm tài liệu?”
“Nếu không được thì kiếm một cái lớp học đi.”
Chủ bài viết trả lời: “Không, tôi không viết truyện, nghề của tôi là nha sĩ.”