Tôi Quét Rác Ở Thế Giới Hoang Tàn

Chương 79: Phòng khám nha khoa đen (10)

Chương 79: Phòng khám nha khoa đen (10)
Rầm một tiếng——
Cơ thể Cao Tự Kiếm đập xuống đất, anh ta đã chết.
Anh ta chết trong bộ dạng rất khó coi, có lẽ toàn thế giới cũng không có mấy người sẽ trải nghiệm được cái chết trái tim nổ tung.
Các bào tử ô nhiễm giống như những giọt máu được tách ra khỏi người anh ta.
Các vật ô nhiễm khác trong phòng khám nha khoa lập tức mất đi sức sống, bất kể là nha sĩ, Hứa Mai hay người vô gia cư, tất cả đều ngã gục, biến thành một vũng máu và thịt thối rữa.
Khả năng điều khiển chất lỏng quả nhiên rất hữu dụng, chẳng trách lại tiêu tốn nhiều sinh mệnh như vậy.
Mỗi lần sử dụng phải tiêu hao 50 điểm, khiến Chúc Ninh trước đó còn không nỡ thử khi ở nhà.
Hơn nữa, mãi đến khi Chúc Ninh tiến lại gần nha sĩ, chạm vào cánh tay anh ta, hệ thống trong đầu cô mới hiện thông báo kích hoạt năng lực điều khiển chất lỏng.
Phải chạm vào da? Hay là chỉ cần tiếp xúc với mục tiêu? Thật ra vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ quy tắc sử dụng.
Mỗi lần hệ thống mô tả phần thưởng đều không rõ ràng, phần lớn vẫn phải để Chúc Ninh tự mình thử nghiệm và tìm hiểu.
Cái hệ thống chó má này, gần như bắt cô liều mạng.
Hệ thống vừa mới phát thông báo:
Tinh —
【Chúc mừng bạn đã hoàn thành nhiệm vụ ngẫu nhiên: Phòng khám nha khoa đen, độ thanh lọc đạt 100%, chúc mừng bạn đã tìm ra bí mật của cơn đau răng, chúc mừng đã giúp nha sĩ tháo gỡ khúc mắc trong lòng, hôm nay lại là một ngày tương trợ đầy tình thân ái.】
【Đang tiến hành tính toán phần thưởng…】
【Chúc mừng nhận được phần thưởng cơ bản: Điểm tinh thần khôi phục về 100, điểm may mắn tăng lên 50】
【Chúc mừng nhận được phần thưởng giá trị thanh lọc 5000, tổng điểm thanh lọc lọc hiện tại: 5054】
【Chúc mừng nhận được phần thưởng đặc biệt của nha sĩ: Máy khoan của nha sĩ】
【Mô tả phần thưởng: Vật phẩm ô nhiễm cấp B, máy khoan quay tốc độ cao là công cụ đắc lực để khoan thủng vật cứng, sắc bén hơn bất kỳ loại dao găm điện nào hiện có, xin lưu ý mỗi lần sử dụng sẽ tiêu hao 20 điểm sinh mệnh】
【Chúc mừng nhận được thiên phú sơ cấp: Vô hiệu trọng lực, đây là thiên phú sơ cấp, có hiệu lực trong phạm vi ba mươi mét, xin lưu ý thiên phú này chỉ có tác dụng lên bản thân người sử dụng, không thể tác động trực tiếp đến người hoặc vật khác, mỗi lần sử dụng sẽ tiêu hao 30 điểm sinh mệnh】
【Chúc mừng nhận được phần thưởng nhiệm vụ ngẫu nhiên: Hóa cứng da】
【Mô tả phần thưởng: Khi sử dụng sẽ có dị năng hóa cứng da, cơ thể sẽ được bao phủ bởi một lớp màng cứng màu trắng, có thể chống lại mọi loại dao găm và chất nổ hiện có, xin lưu ý vật phẩm này sẽ tiêu hao điểm sinh mệnh, mức tiêu hao tùy theo thời gian và diện tích sử dụng, khi kích hoạt sẽ có bảng thời gian đếm ngược hiển thị, ước tính bao phủ toàn bộ cơ thể trong một phút sẽ tiêu tốn 100 điểm sinh mệnh】
Chúc Ninh: “……”
Nghe đến đây cô suýt nữa phun ra một ngụm máu, mấy món đồ mà hệ thống cho bây giờ bắt đầu có xu hướng kiểu “nạp tiền để mạnh”.
Cô cứ tưởng điều khiển chất lỏng đã đủ đắt đỏ rồi, giờ nhìn lại mới thấy là mình còn non và xanh.
Nếu cô muốn toàn thân được bao phủ bởi lớp da cứng trong một phút thì phải tiêu tốn đến 100 điểm sinh mệnh, mà thứ này lại hoàn toàn đốt thẳng vào điểm sinh mệnh, chưa từng sử dụng thì rất khó mà ước lượng chính xác.
Ví dụ như cô muốn làm như tên nha sĩ, vào đúng khoảnh khắc kẻ địch vung dao chém tới thì hoá cứng phần da ở cổ. Nhưng vấn đề là trước khi dùng, cô hoàn toàn không biết sẽ tiêu hao bao nhiêu điểm sinh mệnh.
Lỡ như dùng được nửa chừng, điểm sinh mệnh không đủ để tiếp tục, có khi cô chưa chết vì địch mà đã bị hệ thống xử trước rồi.
Vả lại, cô có một thắc mắc, lớp da cứng hóa đó và cái máy khoan của nha sĩ rốt cuộc cái nào mạnh hơn? Đều là vật phẩm lấy từ nha sĩ, vậy nếu lấy giáo chống khiên, ai mới là kẻ cứng cỏi hơn?
Trong tất cả những thứ này, điều khiến cô hứng thú nhất lại là kỹ năng “vô hiệu trọng lực”. Không rõ là “vô hiệu” kiểu gì, nhưng phạm vi sử dụng lên đến ba mươi mét, dù chỉ dùng được cho bản thân.
Ý là trong phạm vi ba mươi mét, Chúc Ninh có thể tự do không bị trọng lực giới hạn?
Tuy nhiên, chi phí sử dụng lại quá cao, khiến cô chẳng mặn mà thử nghiệm.
Thậm chí chỉ để thử thôi cũng phải tiêu tốn điểm sinh mệnh, cái hệ thống này có phải do mấy gã thiết kế game hút máu tạo ra không?
Điểm thanh lọc đã có 5054, nhưng lần này Chúc Ninh không vội dùng đổi thưởng, cô quyết định để sau.
Hiện tại cô chỉ còn lại 24 điểm sinh mệnh.
Chúc Ninh nhìn số điểm sinh mệnh còn lại, trong lòng rất bình thản, cô đã quen với việc liều mạng khi sinh mệnh mong manh đến vậy.
Điểm may mắn của cô liên tục tăng lên, giờ đã đạt 50, giống như người bình thường, giờ cô có thể được gọi là Tiểu Chúc may mắn?
Chúc Ninh đứng giữa đám bào tử ô nhiễm, lặng lẽ cảm nhận một lúc. Lần này mũ bảo hộ của cô cũng bị hỏng, ở trong khu vực ô nhiễm lâu như vậy, theo lý thuyết cô đáng ra phải bị ô nhiễm.
Cô cẩn thận cảm nhận sự thay đổi của cơ thể mình, rồi phát hiện ra, hoàn toàn không có gì thay đổi.
Cô thật sự lại một lần nữa không bị dị hóa.
Liệu có thể để một loại ô nhiễm mạnh hơn làm cô nhiễm thử được không?
Chúc Ninh tháo mũ bảo hộ rách nát xuống, mép mũ bảo hộ vỡ nát, răng nanh bằng sắt rất sắc bén, không cẩn thận có thể cắt đứt cổ người ta.
Sau khi tháo mũ bảo hộ, cô bản năng hít một hơi thật sâu, mùi rất hôi thối.
Tất cả các vật ô nhiễm đều biến thành thịt thối, đủ loại thịt thối rải rác khắp phòng khám nha khoa năm tầng.
Mùi thịt thối và máu xông thẳng lên não cô. Cô im lặng nhéo mũi, nghĩ những người dọn dẹp và thợ săn quái khi làm nhiệm vụ rất cần phải đội mũ bảo hộ.
Chúc Ninh liếc nhìn thi thể của Cao Tự Kiếm.
Thi thể của Cao Tự Kiếm cũng đã biến thành thịt thối, cô không có chút thương cảm nào dành cho anh ta, thực ra nếu không phải vì nhiệm vụ của hệ thống, cô cũng chẳng quan tâm đến quá khứ của Cao Tự Kiếm.
Trong xác thối rữa của Cao Tự Kiếm có một vật kim loại sáng loáng rất thu hút sự chú ý.
Chúc Ninh dùng dao găm gạt nó ra, đó là một chiếc chìa khóa.
Nó giống với chìa khóa của Hứa Mai và những nha sĩ khác, chắc là do tổ kiến phát đồng loạt, chỉ khác là trên đó có con số (34, 39).
Chắc là ở tầng trên?
Hệ thống nói có manh mối, nhưng không phát thông báo tiến độ nhiệm vụ phụ, chứng tỏ công việc của cô ở khu vực ô nhiễm này vẫn chưa xong.
Phòng khám nha sĩ có tổng cộng năm tầng, từ tầng 35 đến 39 đều thuộc phạm vi phòng khám nha sĩ, hiện tại lối đi hành lang trên không đã được Cao Tự Kiếm mở ra.
Điều đó có nghĩa là đi theo lối an toàn ở tầng năm của phòng khám nha sĩ, Chúc Ninh có thể tìm được nhà của anh ta.
Hiện tại Chúc Ninh đang đứng đúng ở tầng năm, bên cạnh còn thi thể của Cao Tự Kiếm.
Cô lạnh lùng nhìn về phía bên phải, theo cảm giác phương hướng của mình thì con đường bên phải này có thể dẫn tới tầng 34.
Hơn nữa, bên phải chính là nơi cô từng gặp cô bé treo ngược trong nhà vệ sinh, theo như cải tạo thì cửa lối đi an toàn đã thu nhỏ lại, nằm ngay cạnh nhà vệ sinh.
Lần đầu tiên Chúc Ninh bị cô bé trong nhà vệ sinh làm cho sợ, nên hoàn toàn không nghĩ đến chỗ đó.
Bây giờ nhìn lại, càng là những nơi đáng sợ thì càng là chỗ Cao Tự Kiếm không muốn ai đến gần.
Nhà của Cao Tự Kiếm chắc chắn nằm ngay đằng sau đó.
Chúc Ninh do dự một chút giữa việc đi tìm bộ đồ bảo hộ dự phòng và lên thẳng, rồi cô chọn cách đi thẳng lên luôn, bởi nếu tốn thời gian đi thay đồ, lỡ bị người khác lấy trước thì công sức của cô coi như đổ sông đổ biển.
Cô đi ra khỏi lối đi an toàn, đây chắc chắn là con đường mà Cao Tự Kiếm đi làm mỗi ngày.
Hành lang tối om, ngột ngạt, chịu tích tụ những cảm xúc tiêu cực trong thời gian dài, cộng với bức tường kim loại lúc nào cũng phát ra ô nhiễm tinh thần, khiến cho tuổi thơ của anh ta không được bình thường.
Chúc Ninh đi qua hành lang, đúng như dự đoán, tòa nhà bên kia có ghi tầng 34, lần này cô không đi nhầm.
Trên bảng số nhà ghi (34, 39), đó là một cánh cửa lớn màu đỏ tươi. Đây vẫn thuộc khu vực ô nhiễm, từ hành lang đến đây đều bay lơ lửng những bào tử ô nhiễm, nhưng chỉ rải rác vài cái, có lẽ là bay từ nơi khác đến.
Những bào tử ô nhiễm lúc này giống như đom đóm mùa hè, nhìn chẳng khác gì đồ trang trí của nơi này.
Cạch một tiếng —
Chúc Ninh dùng chìa khóa nhẹ nhàng mở cánh cửa lớn.
Khác với tưởng tượng về một chỗ ở bệnh hoạn của cô, đây chỉ là một căn nhà rất bình thường, gồm hai phòng ngủ và một phòng khách, diện tích ước chừng khoảng một trăm mét vuông.
Phong cách trang trí rất ấm cúng, đồ đạc phủ lớp khăn phủ chống bụi ren kiểu cổ điển.
Nơi này cổ kính đến vậy sao? Thời đại của Chúc Ninh chỉ có người già mới dùng mấy thứ đó.
Cao Tự Kiếm đã chết, khu vực ô nhiễm cũng sẽ dần biến mất theo, dù trước kia ra sao thì giờ nơi này tỏa ra mùi mục nát.
Đồ đạc phủ đầy bụi, sàn gỗ phòng khách cũ đến mức mới vừa bước lên đã gãy mất hai tấm.
Chúc Ninh có lẽ là người đầu tiên bước vào, vì nguồn ô nhiễm vừa mới chết không lâu, cô không nghĩ có ai nhanh hơn mình được.
Nơi cô đi qua để lại dấu chân, ở đây không có dấu vết của người khác.
Chúc Ninh cẩn thận đi lại bên trong, không biết vì sao, dù căn nhà trông rất ấm cúng, cô cũng biết đây không còn là khu vực ô nhiễm nữa, không còn vật ô nhiễm nào bên trong.
Nó chỉ là một ngôi nhà không người ở thôi.
Nhưng trong lòng Chúc Ninh lại bất giác cảm thấy sợ hãi, có chút rùng mình.
Cảm giác này khó tả, bởi vì nó quá chân thực, quá đậm đặc hơi thở cuộc sống, cô có thể dựa vào cách bài trí trong nhà để đoán được chủ nhân trước đây đã làm gì ở đây.
Trên bàn ăn vẫn còn bát đũa chưa thu dọn, trên bàn trà úp một cuốn sách, có lẽ là đang đọc dở giữa chừng rồi tạm bỏ lại.
Cái chổi bên cạnh ghế sofa bị đổ, như đang đợi ai đó dựng dậy giúp nó.
Quần áo trong máy giặt vẫn chưa được lấy ra phơi, do để quá lâu nên đã quấn chặt lại thành một cục.
Ngôi nhà tuy đã đổ nát mục rữa, nhưng hơi thở cuộc sống vẫn chưa biến mất.
Giống như chủ nhân bỗng nhiên biến mất chỉ sau một đêm, khi đi vội vàng, trong nhà chẳng có gì được sắp xếp.
Cao Tự Kiếm có lẽ đã đột ngột biến thành nguồn ô nhiễm.
Chúc Ninh chưa bao giờ bước vào phòng của kẻ giết người, chỉ cần nghĩ đến việc nơi này từng là chỗ ở của Cao Tự Kiếm đã khiến cô rợn tóc gáy.
Chính là một người như vậy, ngủ, ăn, rửa mặt ở đây, làm những việc giống như phần lớn mọi người, trông không khác gì người bình thường.
Nhưng không biết vì sao một ngày kia có chuyện sai lầm xảy ra, anh ta như một món đồ chơi hỏng, mất đi một bộ phận nào đó, đột nhiên bắt đầu giết người.
Căn nhà có tổng cộng hai phòng ngủ, Chúc Ninh thậm chí có thể phân biệt rõ ràng đâu là phòng của Cao Tự Kiếm, phòng của anh ta rất đơn giản, bên trong có một chiếc giường rộng 1m8 và một cái bàn học.
Toàn bộ màu sắc của phòng là màu đen, rèm cửa, tủ quần áo và giường đều chủ yếu là màu đen.
Đầu giường là một dãy tủ sách, trên đó đặt một vài cuốn sách chuyên ngành nha khoa.
Trên bàn đầu giường của anh ta có rất nhiều mô hình răng?
Chúc Ninh khó diễn tả đó là thứ gì, cô chưa từng thấy nhiều mô hình về răng đến vậy, những chiếc răng được làm thành hình quái vật, một sinh vật lạ đang há miệng rộng có tận năm hàng răng.
Chắc là đặt làm riêng hoặc tự làm.
Chúc Ninh có thể tưởng tượng Cao Tự Kiếm từng vuốt ve những thứ này, anh ta có phải đã từng tỏ ra rất thích thú không?
Dù Cao Tự Kiếm đã chết, nhưng Chúc Ninh vẫn luôn cảm giác như có người đang nhìn mình.
Như thể vẫn còn một ánh mắt nào đó lưu lại ở đây.
Nơi này chắc chắn có manh mối, Chúc Ninh chỉ còn cách nín nhịn cơn buồn nôn mà lục lọi bên trong, cô lật từng thứ rất cẩn thận, vì lần đến đây không dễ dàng nên không muốn bỏ lỡ bất cứ điều gì.
Đầu tiên cô xem qua một số sách, bởi đây là thứ dễ truyền đạt thông tin nhất, nhưng cô chỉ lướt qua thôi vì kiến thức chuyên môn khiến cô đau đầu.
Căn phòng bị cô đảo lộn tan nát, trông như vừa bị một tên trộm nào đó xông vào.
Sách vở rải đầy dưới sàn, trong phòng chỉ còn tiếng lật sách loạt soạt.
Không có gì sao?
Chúc Ninh lật hết một vòng, không ngờ chẳng tìm thấy gì.
Không thể nào, Prometheus lừa cô sao?
Chẳng lẽ không nằm trong phòng này? Ở phòng ngủ kia? Nhưng trước khi vào, Chúc Ninh đã nhìn qua, căn phòng kia lâu rồi không có người ở, thậm chí không có trải giường.
Nói chung, nếu muốn giấu gì đó quan trọng, người ta sẽ không để trong phòng trống, không có vật che đậy nào cả.
Mà tính cách của Cao Tự Kiếm là kiểu người luôn nắm chặt đồ vật trong tay.
Chúc Ninh lại nhìn quanh phòng của Cao Tự Kiếm, vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không ổn.
Chiếc bàn học.
Chiếc bàn học này có phong cách không giống với phong cách của Cao Tự Kiếm.
Phong cách của Cao Tự Kiếm hoàn toàn màu đen, nhưng chiếc bàn học này làm bằng gỗ.
Là loại bàn gỗ cũ kỹ, nhìn có vẻ đã có vài chục năm tuổi, các góc bàn đã bong tróc, cũ hơn nhiều so với các đồ nội thất khác trong phòng.
Hơn nữa, trên bàn còn phủ một lớp kính, kính này có thể kẹp giữ một số bức ảnh cũ, trong thời đại của Chúc Ninh, những chiếc bàn như thế này thường chỉ thấy ở nhà người già, cô chỉ từng nhìn thấy ở nhà bà ngoại.
Đến thời đại này mà cô lần đầu gặp một chiếc bàn học kiểu này trong thế giới công nghệ cao thật kỳ lạ.
Như thể nó đã bị bỏ lại từ rất lâu rồi.
Chắc chắn đây không phải đồ của Cao Tự Kiếm, mà có lẽ là của cha anh ta, Chúc Ninh nhớ Cao Tự Kiếm từng nói cha anh ta từng là nghiên cứu viên của dược Vĩnh Sinh.
Nghiên cứu viên rời công ty dược Vĩnh Sinh chắc không thể mang theo tài liệu hay dữ liệu gì, trước khi đi chắc chắn phải ký thỏa thuận bảo mật, Chúc Ninh nghĩ nhóm người ở công ty dược Vĩnh Sinh rất nghiêm ngặt về chuyện này.
Nhưng thỏa thuận bảo mật không ngăn được việc một người ghi chép, dù không có tài liệu gốc, bố Cao Tự Kiếm chắc hẳn cũng có sổ ghi chép.
Có thể ông ấy có một cuốn sổ tay gì đó.
Chúc Ninh kéo ghế rồi ngồi xuống trước chiếc bàn, nhập tâm trải nghiệm tâm trạng của chủ nhân trong hoàn cảnh nguy hiểm.
Cao Tự Kiếm mỗi ngày đều làm gì ở đây?
Anh ta sẽ để cuốn sổ tay ở đâu?
Anh ta rất kính trọng cha mình, nhưng đồng thời cũng chất chứa nhiều oán hận. Cuốn sổ đối với Cao Tự Kiếm là di vật, có lẽ thái độ của anh ấy với di vật rất phức tạp, không nỡ vứt bỏ, muốn xem lại nhưng lại không muốn nhìn. Chắc chắn là đã giấu đi rồi.
Cọt kẹt—
Chúc Ninh cảm thấy chiếc ghế mình đang ngồi không ổn, phát ra một tiếng cọt kẹt, giống như tiếng thì thầm của người già.
Thực ra đồ nội thất cũ đều sẽ phát ra tiếng, bình thường chẳng ai để ý, nhưng Chúc Ninh lại bắt được âm thanh đó.
Khi cô vừa định kiểm tra, đột nhiên cơ thể cô cứng lại.
Chiếc bàn học đối diện một cửa sổ, giờ đã là đêm khuya, lại là một khu dân cư bỏ hoang, tổng số người sống thật trong tổ kiến chắc không đủ năm người.
Nên cửa sổ hoàn toàn tối đen, trong đêm như một chiếc gương, phản chiếu hình bóng của Chúc Ninh.
Cô nhìn thấy một bóng người màu đen mờ ảo trong phản chiếu cửa kính, không biết xuất hiện từ lúc nào, người đó rất cao, đầu chạm khung cửa, nửa thân người ẩn sau khung cửa, anh ta đang đứng ngay cửa ra vào!

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất